NGƯỜI GIỮ LỜI HỨA
Trước ngày lên đường, anh Tín hứa với em trai:
– “Anh đi rồi… sẽ về. Nhất định.”
Cậu em hỏi:
– “Bao giờ?”
Tín cười:
– “Khi nào hết chiến tranh.”
Lời hứa ấy theo anh suốt những năm tháng.
Mỗi lần khó khăn, anh lại nghĩ đến ánh mắt của em.
Một lần, trong lúc nghỉ ngơi, anh lấy ra một sợi dây nhỏ.
Trên đó có buộc một nút thắt.
Đồng đội hỏi:
– “Cái đó là gì?”
Tín nói:
– “Lời hứa.”
Mỗi lần hoàn thành một nhiệm vụ, anh lại thắt thêm một nút.
Như đánh dấu mình đang tiến gần hơn đến ngày trở về.
Nhưng chiến tranh không đơn giản như vậy.
Trong một trận đánh, Tín bị thương nặng.
Trước khi nhắm mắt, anh nắm chặt sợi dây.
Không kịp tháo nút cuối cùng.
Sau chiến tranh, đồng đội mang sợi dây về.
Trao cho em trai anh.
Cậu nhìn những nút thắt.
Rồi buộc thêm một nút cuối.
– “Anh đã giữ lời… rồi.”
Không phải bằng việc trở về.
Mà bằng việc… đi đến tận cùng lời hứa.



