NGƯỜI GIỮ LỜI HỨA CUỐI CÙNG (1)
Trong đơn vị, ai cũng biết đến Thành – người luôn giữ lời.Anh từng nói:“Đã hứa là phải làm.” Một lần hành quân, người bạn thân của anh – Phúc – bị thương nặng. “Chắc tao không qua khỏi…” Phúc thở dốc. “Đừng nói vậy!” Thành siết tay bạn. Phúc nhìn anh: “Nếu tao… không về… mày giúp tao… về nhà…” Thành gật đầu. “Tao hứa.” Phúc mỉm cười, rồi nhắm mắt. Chiến tranh không cho phép dừng lại. Đơn vị tiếp tục hành quân. Thi thể Phúc được chôn tạm bên rừng. Nhưng Thành không quên. Sau mỗi trận đánh, mỗi lần nghỉ, anh đều hỏi: “Chỗ đó… ở đâu?” Anh ghi nhớ từng chi tiết. Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Mọi người trở về. Thành không về ngay. Anh quay lại khu rừng cũ. Một mình. Anh tìm kiếm suốt nhiều tháng. Rừng đã thay đổi. Dấu tích không còn rõ. Có lúc anh gần như bỏ cuộc. Nhưng rồi, một ngày, anh tìm thấy một dấu hiệu quen thuộc – một gốc cây có vết chém. “Đây rồi…” Anh đào lên. Bên dưới là những gì còn lại của Phúc. Thành lặng im rất lâu. “Xin lỗi… tao đến trễ…” Anh đưa bạn về quê. Giao lại cho gia đình. Người mẹ ôm lấy anh: “Con đã giữ lời…” Thành cúi đầu. “Dạ… con chỉ làm điều phải làm.” Sau đó, anh mới trở về nhà mình. Không ai đón anh. Nhưng trong lòng, anh đã hoàn thành một hành trình dài nhất. Hành trình giữ một lời hứa.


