NGƯỜI GIỮ LỜI HỨA TRONG CHIẾN TRANH
Minh vốn là chàng trai ít nói, thích làm hơn thích kể. Cả làng Đồng Sơn ai cũng biết Minh vốn hiền, nhưng trong hiền lại có một sự kiên quyết rất riêng. Trước ngày nhập ngũ, mẹ buộc khăn vào tay Minh, dặn:
“Đi mạnh khỏe, nhớ giữ thân.”
Minh chỉ cúi đầu:
“Dạ, con hứa.”
Ra mặt trận, lời hứa ấy theo Minh từng bước. Đêm nằm trong căn hầm đất nhỏ, tiếng bom nổ rung trời, Minh ôm chiếc khăn mẹ đưa, tự nhắc mình không được ngã.
Có lần đơn vị bị vây. Đồng đội thương vong nặng. Minh bị sức ép bom khiến đầu óc quay cuồng, hai tai ù đặc. Anh tỉnh lại giữa tiếng khóc của đồng đội:
“Tưởng mày đi rồi Minh ơi…”
Minh cười yếu ớt:
“Tao… còn hứa với mẹ… chưa về mà chết sao được.”
Sau ngày hòa bình, Minh trở về với thân thể đầy sẹo. Mẹ anh từ trong nhà chạy ra, ôm anh, khóc nghẹn. Còn Minh thì đứng như hóa đá, rồi bật khóc như đứa trẻ:
“Con về… như đã hứa với mẹ… và với anh em con…”



