người giữ lối mở giữa bãi mìn Trường Sơn
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên tuyến đường Trường Sơn, có những khu vực được gọi là “bãi chết” – nơi địch rải mìn dày đặc để ngăn chặn bước tiến của bộ đội và các đoàn xe vận tải. Mỗi con đường đi qua đó đều phải được trinh sát, dò gỡ mìn trước khi mở tuyến. Công việc ấy vô cùng nguy hiểm, chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể trả giá bằng tính mạng. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về chiến sĩ công binh rà phá bom mìn trẻ Nguyễn Văn Kiên là một câu chuyện xúc động về sự bình tĩnh và tinh thần trách nhiệm thầm lặng.
Nguyễn Văn Kiên sinh ra trong một gia đình nông dân ở tỉnh Nghệ An. Lớn lên trong vùng đất giàu truyền thống cách mạng, anh sớm có ý chí kiên cường và tinh thần không ngại gian khổ.
Khi nhập ngũ, Kiên được biên chế vào lực lượng công binh Trường Sơn, chuyên rà phá bom mìn và mở đường qua các khu vực nguy hiểm.
Công việc của anh là đi trước đội hình, phát hiện mìn, đánh dấu và xử lý để đảm bảo an toàn cho các đoàn xe và bộ đội phía sau.
Mỗi bước chân đều phải cực kỳ cẩn trọng vì mìn có thể nằm ẩn dưới lớp đất, lá rừng hoặc ven đường mòn.
Một mùa khô năm 1972, tuyến đường chiến lược xuất hiện nhiều bãi mìn mới do địch rải xuống sau các đợt đánh phá.
Đơn vị của Kiên được lệnh khẩn trương mở đường qua một trọng điểm để đảm bảo tuyến vận tải không bị gián đoạn.
Ngay khi vào hiện trường, anh cùng tổ công binh phải dùng phương tiện thô sơ để dò từng đoạn đường.
Có những khu vực phải dùng que dò thủ công, từng bước tiến rất chậm và căng thẳng.
Trong lúc đang làm nhiệm vụ, máy bay địch bất ngờ xuất hiện và ném bom xuống khu vực rừng gần đó.
Đất đá rung chuyển, cây cối gãy đổ, làm thay đổi địa hình và gây nguy hiểm cho tuyến dò mìn.
Tuy nhiên, Kiên vẫn giữ bình tĩnh, xác định lại hướng đi an toàn và tiếp tục nhiệm vụ.
Anh phải vừa quan sát địa hình mới, vừa đảm bảo không làm sai lệch vị trí các điểm đã phát hiện mìn.
Có lúc phải nằm rạp xuống đất để kiểm tra từng vị trí nghi ngờ, vô cùng căng thẳng.
Sau nhiều giờ làm việc liên tục, một đoạn đường an toàn đã được xác định và đánh dấu để mở tuyến.
Nhờ đó, các lực lượng phía sau có thể nhanh chóng san lấp và đưa xe qua trọng điểm an toàn.
Sau trận đó, đơn vị tiếp tục mở rộng phạm vi rà phá để đảm bảo toàn tuyến được thông suốt.
Những người lính Trường Sơn năm ấy vẫn luôn nhớ hình ảnh những chiến sĩ công binh lặng lẽ đi trước đoàn quân, từng bước mở lối qua những bãi mìn chết người.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Kiên là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng công binh rà phá bom mìn trong thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung bằng sự gan dạ, cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm cao cả.
Ngày nay, khi những con đường đã an toàn và hiện đại hơn, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, kiên cường và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.



