Bài viết

NGƯỜI GIỮ LỐI MÒN TRONG SƯƠNG SỚM

Tây Ninh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Tây Ninh, những lối mòn xuyên rừng là tuyến di chuyển quan trọng của lực lượng cách mạng. Giữa màn sương dày của rừng sáng sớm, có một người âm thầm bảo vệ con đường ấy – ông Năm Sương.

Ông Năm Sương sống gần bìa rừng, quen với nhịp đi của sương mù và tiếng chim rừng mỗi sớm mai. Công việc hằng ngày của ông là phát quang lối đi, đánh dấu đường và kiểm tra những đoạn dễ sạt lở hoặc bị che khuất.

Nhưng nhiệm vụ quan trọng hơn của ông là giữ cho lối mòn luôn an toàn cho các đoàn di chuyển bí mật.

Ông tạo ra những dấu hiệu rất nhỏ nhưng có ý nghĩa rõ ràng: một cành cây gãy nhẹ là “đường an toàn”, còn đất bị xới lên là “có nguy cơ”.

Một buổi sáng, khi sương còn chưa tan, ông phát hiện có dấu chân lạ trùng với hướng lối mòn chính. Dấu vết mới, chưa rõ ràng nhưng đủ khiến ông cảnh giác.

Ông lập tức thay đổi tín hiệu: cắm một nhánh cây khô chắn ngang lối đi và xóa dấu vết trên mặt đất bằng lá rừng.

Nhờ đó, một tổ cán bộ đang chuẩn bị di chuyển đã kịp thời dừng lại, tránh đi vào khu vực có khả năng bị phục kích.

Không lâu sau, một toán lính xuất hiện, nhưng do sương mù dày đặc và tín hiệu bị đánh lạc hướng, chúng đi lệch sang hướng khác, không phát hiện được tuyến đường chính.

Sau khi nguy hiểm qua đi, ông Năm Sương lại lặng lẽ khôi phục lối mòn như cũ, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Một người trong tổ cán bộ nói:
“Con đường này đi trong sương mà vẫn an toàn là nhờ có người giữ.”

Ông chỉ đáp:
“Đường còn thì người còn đi được.”

Trong suốt những năm chiến tranh, ông Năm Sương đã nhiều lần giữ an toàn cho các tuyến di chuyển bí mật tại Tây Ninh, góp phần bảo vệ lực lượng cách mạng giữa rừng sâu.

Sau ngày hòa bình, lối mòn xưa đã mở rộng thành đường mới. Nhưng người dân vẫn nhớ về ông – người đã giữ từng bước chân an toàn trong những buổi sáng mù sương thời hoa lửa.

Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, có những con người lặng lẽ đứng giữa ranh giới của nhìn thấy và không nhìn thấy, để bảo vệ cả một hành trình phía sau.

Và từ những lối mòn mờ sương ấy, “hoa lửa” vẫn được giữ vững – âm thầm nhưng bền bỉ, không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn