NGƯỜI GIỮ LỐI VỀ BẰNG DẤU CHÂN TRÊN CÁT RỪNG
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Tây Ninh, có những tuyến đường rừng chỉ người quen thuộc địa hình mới có thể đi qua. Một trong những cách dẫn đường bí mật và đơn giản nhất chính là dấu chân trên đất rừng ẩm. Người nắm giữ cách “đọc đường” ấy là ông Sáu Dấu.
Ông Sáu không dùng bản đồ hay thiết bị nào. Ông chỉ cần nhìn đất, nhìn lá rừng, và đặc biệt là dấu chân còn sót lại sau mỗi bước đi. Với người khác, đó chỉ là vết in mờ; nhưng với ông, đó là cả một câu chuyện về hướng đi, thời gian và nguy cơ.
Trong rừng, ông tạo ra những “quy ước dấu chân” rất riêng: dấu chân sâu, rõ và thẳng hàng nghĩa là “đường an toàn”. Dấu chân bị xóa lệch, hoặc có vết chồng lên là “có người lạ đã qua” – cần cảnh giác. Còn đất bị phủ lá mới không tự nhiên là dấu hiệu “cấm đi”.
Một buổi sáng, khi sương còn phủ kín lối mòn, ông phát hiện một chuỗi dấu chân lạ xuất hiện xen vào tuyến đường quen thuộc. Dấu chân này không phải của người trong căn cứ, và có vẻ vừa mới được tạo ra.
Ông lập tức thay đổi hướng đi chính, dùng cành cây và lá khô để xóa một phần dấu hiệu cũ, đồng thời tạo dấu chỉ dẫn mới dẫn vào lối phụ an toàn hơn.
Nhờ đó, một tổ cán bộ đang di chuyển phía sau đã kịp thời đổi hướng, tránh đi vào khu vực có khả năng bị phục kích.
Không lâu sau, một toán lính địch xuất hiện đúng tuyến đường cũ, nhưng vì đã bị thay đổi dấu dẫn, chúng đi lạc vào vùng rừng rậm và không tìm thấy mục tiêu.
Sau khi nguy hiểm qua đi, ông Sáu lại lặng lẽ khôi phục dấu hiệu ban đầu, như chưa từng có biến động nào xảy ra.
Một cán bộ từng nói:
“Chỉ cần nhìn dấu chân của chú là biết đường nào sống, đường nào nguy.”
Ông chỉ đáp:
“Dấu chân còn thì người còn lối đi.”
Trong suốt những năm chiến tranh, ông Sáu Dấu đã nhiều lần dùng những dấu hiệu nhỏ bé trên mặt đất để bảo vệ các tuyến di chuyển bí mật tại Tây Ninh.
Sau ngày hòa bình, rừng vẫn còn đó, nhưng những dấu chân đặc biệt ấy không còn mang ý nghĩa chiến thuật nữa. Tuy vậy, người dân vẫn nhớ về ông như một người đã giữ “lối về” an toàn trong thời hoa lửa.
Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời chiến, đôi khi chính những điều tưởng như vô hình dưới chân lại quyết định sự sống còn của cả một con đường.
Và từ những dấu chân mờ trong rừng sâu, “hoa lửa” vẫn được gìn giữ – thầm lặng nhưng bền bỉ, không bao giờ tắt.



