Bài viết

NGƯỜI GIỮ LÒNG SÔNG LÀM LIÊN LẠC BÍ MẬT

Tây Ninh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng sông nước thuộc Long An, những con rạch chằng chịt không chỉ là đường giao thông tự nhiên mà còn trở thành tuyến liên lạc quan trọng của cách mạng.

Ông Năm Sông là người sinh ra và lớn lên bên bờ nước. Cả đời ông gắn với chiếc xuồng nhỏ, ngày thì chở hàng thuê, đêm thì lặng lẽ đưa người qua sông.

Không ai trong xóm nghĩ ông là người giữ một nhiệm vụ đặc biệt, vì ông luôn sống rất bình thường: ít nói, cần mẫn, ngày nào cũng chèo xuồng ra vào con rạch quen thuộc.

Nhưng chính sự bình thường đó lại là vỏ bọc an toàn nhất.

Ông thuộc lòng từng khúc cua, từng đoạn nước xoáy, từng bãi bồi có thể ẩn nấp. Ông cũng tạo ra những “dấu hiệu nước” riêng: nếu cọc tre ven bờ dựng thẳng là an toàn, còn nếu bị nghiêng xuống thì phải tránh xa khu vực đó.

Một đêm nọ, ông nhận nhiệm vụ đưa một cán bộ quan trọng vượt qua đoạn sông đang bị địch kiểm soát gắt gao.

Trời tối đen, gió thổi mạnh, mặt nước gợn sóng liên tục.

Ông Năm không bật đèn, chỉ dựa vào kinh nghiệm và tiếng nước để định hướng.

Khi xuồng ra giữa dòng, ông bỗng khựng lại. Phía trước có tiếng động và ánh phản quang nhẹ trên mặt nước.

Ông lập tức hiểu rằng có xuồng tuần tra đang di chuyển.

Không chần chừ, ông cho xuồng tấp vào một bụi lục bình dày đặc, kéo nhẹ lá phủ lên để che dấu.

Hai người nằm im, gần như hòa vào dòng nước tĩnh lặng.

Chiếc xuồng tuần tra đi ngang qua rất gần, ánh đèn quét qua mặt sông nhưng không phát hiện điều gì.

Sau khi an toàn, ông Năm mới tiếp tục chèo.

Đến bến, cán bộ được đưa đi an toàn, không xảy ra sự cố.

Người cán bộ nắm tay ông, nói nhỏ:
“Nếu không có chú, chắc tôi khó qua đoạn này.”

Ông chỉ đáp:
“Tui quen sông, sông che tụi mình thôi.”

Trong suốt những năm chiến tranh, ông Năm Sông đã nhiều lần đưa người vượt qua những đoạn nguy hiểm như vậy tại Long An.

Sau ngày hòa bình, ông vẫn tiếp tục chèo xuồng trên những con rạch cũ. Nhưng với người dân nơi đây, ông không chỉ là người chèo đò, mà còn là người đã “giữ lòng sông” – giữ an toàn cho những hành trình thầm lặng của thời hoa lửa.

Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, những con người bình dị nhất lại có thể trở thành điểm tựa an toàn cho cả một tuyến đường sinh tử.

Và từ những dòng sông lặng lẽ ấy, ký ức về sự kiên cường vẫn còn chảy mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn