Người giữ lửa
Người giữ lửa
Trong căn bếp dã chiến, bà Lụa là người lớn tuổi nhất. Không ai biết bà bao nhiêu tuổi, chỉ biết bà đã ở đó từ những ngày đầu.
Bà không cầm súng. Công việc của bà là giữ lửa.
“Có lửa là còn sống,” bà nói.
Giữa rừng sâu, củi ướt, khói cay xè mắt. Nhưng bếp của bà chưa bao giờ tắt. Những nồi cơm, nồi cháo, những bát nước nóng — giản dị mà giữ chân biết bao người giữa ranh giới sống chết.
Một lần, bom rơi trúng khu bếp. Lửa tắt.
Đêm đó, trời mưa như trút. Tất cả tưởng phải ăn lạnh.
Nhưng đến nửa đêm, một ánh lửa nhỏ lại bùng lên. Bà Lụa ngồi đó, áo ướt sũng, hai bàn tay run run che chắn cho đốm lửa như che một sinh mệnh.
“Lửa còn, người còn,” bà nói.
Nhiều năm sau, những người lính trở về, mỗi người một ngả. Nhưng có một điều họ không quên: giữa những ngày đen tối nhất, luôn có một người đàn bà âm thầm giữ cho họ một lý do để tiếp tục.



