Bài viết

NGƯỜI GIỮ LỬA

Ninh Bình07/05/2026Nghiêm Thị Điệp (xã Thanh Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI GIỮ LỬA

Không ai nhớ rõ ngôi làng ấy đã trải qua bao nhiêu trận bom. Chỉ biết rằng, sau mỗi lần đất trời rung chuyển, con người lại lặng lẽ đứng dậy, phủi đi lớp bụi trên vai và tiếp tục sống – như thể đó là điều duy nhất họ còn có thể làm giữa những tháng ngày khốc liệt.

Ở cuối làng, nơi từng có những mái nhà san sát, giờ chỉ còn lại một căn bếp nhỏ với mái tranh chắp vá. Trong căn bếp ấy, có một ngọn lửa hiếm khi tắt. Người giữ lửa là bà Tư – một người phụ nữ đã đi qua gần hết cuộc đời, lưng còng, tóc bạc, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự ấm áp lạ thường.

Người trong làng thường nói với nhau: chỉ cần bếp lửa của bà còn cháy, thì làng này vẫn chưa mất đi sự sống.

Không ai biết bà bắt đầu giữ lửa từ khi nào. Có thể là từ ngày người con trai duy nhất của bà ra đi rồi mãi mãi không trở lại. Có thể là từ đêm căn nhà bị bom đánh sập, chỉ còn sót lại góc bếp nhỏ. Hoặc cũng có thể, giữa những đổ nát và mất mát, bà đơn giản chỉ không muốn để bóng tối nuốt trọn tất cả.

Mỗi ngày, bà nhóm lửa từ sớm. Không phải để nấu những bữa ăn đủ đầy – vì cái ăn khi ấy đã trở nên khan hiếm – mà để hong khô những tấm áo ướt, đun nước cho người bị thương, và sưởi ấm cho bất kỳ ai ghé qua.

Có những người lính trẻ dừng chân, mang theo bụi đường và mùi thuốc súng. Có những đứa trẻ lạc mẹ, run rẩy trong nỗi sợ hãi. Ai đến, bà cũng lặng lẽ mời ngồi bên bếp, đưa cho họ một bát nước nóng, rồi ngồi bên cạnh, không hỏi han nhiều.

Ngọn lửa cứ thế cháy – nhỏ bé, nhưng đủ để xua đi cái lạnh và phần nào làm dịu đi những nỗi bất an trong lòng người.

Một đêm gió lớn tràn về, trời tối đặc. Tiếng máy bay từ xa dội lại, rồi ập đến bất ngờ. Còi báo động vang lên dồn dập. Mọi người vội vã chạy xuống hầm trú ẩn. Riêng bà Tư vẫn ở lại, cố che chắn cho bếp lửa khỏi tắt.

Có người gọi bà, giục bà xuống hầm. Nhưng bà chỉ lắc đầu. Với bà, nếu ngọn lửa ấy tắt đi, thì dường như một điều gì đó quan trọng hơn cả sự sống cũng sẽ biến mất.

Bom rơi. Đất đá đổ xuống. Căn bếp rung lên dữ dội. Ngọn lửa chao đảo, tưởng chừng như sẽ lịm đi trong gió và khói. Nhưng khi mọi âm thanh dần lắng xuống, trong khoảng tối nặng nề, vẫn còn le lói một ánh đỏ yếu ớt.

Bà Tư, trong làn khói cay xè, run run gom lại những que củi còn sót. Bà thổi từng chút một, kiên nhẫn và lặng lẽ, như thể đang giữ lại điều cuối cùng không thể để mất.

Ngọn lửa bùng lên trở lại.

Sáng hôm sau, khi mọi người quay về, họ thấy bà đã ngồi tựa bên bếp, đôi mắt khép lại. Gương mặt bà bình yên, như đang ngủ. Chỉ có bàn tay vẫn đặt gần than hồng, như thể bà chưa từng rời khỏi ngọn lửa của mình. Không ai khóc thành tiếng. Người ta lặng lẽ nhóm lại bếp, tiếp tục giữ lửa.

Từ đó, ngọn lửa không còn là của riêng một người nữa. Nó trở thành của cả ngôi làng. Mỗi người thay nhau canh giữ, thêm củi, che gió. Giữa những ngày chiến tranh khốc liệt nhất, ánh lửa ấy vẫn cháy – nhỏ bé nhưng bền bỉ.

Nhiều năm sau, khi hòa bình trở lại, làng được dựng lại, nhà cửa khang trang hơn, ánh điện sáng lên khắp nơi. Nhưng ở góc cũ, nơi từng là căn bếp năm xưa, người ta vẫn giữ lại một bếp lửa.

Không phải vì họ cần nó cho sinh hoạt, mà vì họ cần một điều để nhớ. Nhớ rằng đã có một thời, giữa đổ nát và mất mát, con người vẫn có thể giữ lại một thứ rất nhỏ – nhưng đủ để chống lại bóng tối. Và chính những điều nhỏ bé ấy, tưởng như mong manh, lại là thứ không một cuộc chiến tranh nào có thể dập tắt.

Tên tác giả: Vũ Lan Anh

Lớp: 11A2

Địa chỉ : Thôn Vỹ Khách Cầu , xã Thanh Bình - tỉnh Ninh Bình

Trường THPT A Thanh Liêm, Xã Thanh Bình- tỉnh Ninh Bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn