Người Giữ Lửa
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, ông Hùng là một trong những người chốt giữ Thành cổ. Bây giờ, ông là người chèo đò thầm lặng trên chính dòng sông ấy. Mỗi khi hoàng hôn buông, ông lại thả một nhành hoa xuống nước.
Mùa hè năm 1972 trong ký ức của ông Hùng không có tiếng ve kêu, chỉ có tiếng gầm rít kinh thiên động địa của bom B-52 và pháo hạm từ biển Đông dội vào Thành cổ Quảng Trị. Khi ấy, ông Hùng là một chiến sĩ trẻ thuộc Trung đoàn 48, chốt giữ một góc tường thành đổ nát. Ông miêu tả 81 ngày đêm ấy bằng một tính từ duy nhất: "Đỏ". Đỏ của lửa, đỏ của gạch vụn và đỏ của máu những người đồng đội hòa vào bùn non.
Dòng sông Thạch Hãn năm ấy là con đường sống mỏng manh. Mỗi đêm, ông cùng đồng đội ngâm mình dưới nước, đẩy những chuyến bè chuối chở thương binh và vũ khí. "Nước sông lúc ấy đặc quánh, mùi thuốc súng khét lẹt trộn lẫn với mùi tanh của máu," ông hồi tưởng, đôi mắt nheo lại như thể đang cố nhìn xuyên qua màn sương mù thời gian. Có những đêm, một quả pháo rơi trúng giữa dòng, mọi thứ tan biến trong một cột nước khổng lồ, chỉ còn lại sự im lặng rợn người của đại ngàn.
Bốn mươi năm sau, ông Hùng không rời xa dòng sông ấy. Ông trở thành người chèo đò tự nguyện trên bến thả hoa Thạch Hãn. Mỗi mùa tháng Bảy, người ta lại thấy bóng dáng một ông già gầy gò, nước da sạm nắng, lặng lẽ chèo con đò nhỏ ra giữa dòng. Ông không chở khách, ông chở hoa.
Nhìn những nhành hoa đăng lung linh trôi xuôi dòng, ông Hùng khẽ lầm rằm như đang trò chuyện. Ông bảo, dưới đáy sông kia là cả một trung đội của ông, những chàng trai mãi mãi tuổi đôi mươi. Hiện tại, ông sống trong một túp lều nhỏ ven sông, ngày ngày chăm chút cho "nghĩa trang không bia mộ" này. Với ông, giữ lửa cho dòng sông chính là giữ cho những linh hồn đồng đội không bị lạnh lẽo, giữa một thời bình rực rỡ nắng vàng.



