Người có công giúp đỡ cách mạng

Người giữ lửa

Đồng Tháp02/07/2026Phạm Thị Ngọc Bích (xã Tân Phú Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nắng chiều tháng Giêng nhạt dần, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên khoảng sân gạch nhỏ trước nhà cô Lâm Thị Mai – nữ cựu quân y ấp Bãi Bùn. Sau buổi sáng rộn ràng, gian nhà chính giờ đã ngăn nắp, thơm mùi nước lau sàn và hương trầm phảng phất. Đám học trò trường Phú Thạnh sau khi dọn dẹp xong xuôi liền rủ nhau kéo ghế ngồi vây quanh chiếc bàn gỗ giữa nhà, ánh mắt đứa nào đứa nấy tò mò nhìn chiếc hộp cứu thương bằng sắt hoen gỉ – kỷ vật thời chiến mà cô Mai vừa trân trọng đặt lên bàn.

Linh, cô bé đội viên nhỏ tuổi nhất nhóm, rụt rè chỉ vào chiếc hộp hỏi: — "Cô Mai ơi, hồi xưa đi chiến trường cô dùng chiếc hộp này để đựng thuốc cứu thương ạ? Con gái đi vào rừng sâu bom đạn như vậy... cô có sợ ma rừng hay sợ tiếng nổ không cô?"

Cô Mai bật cười, đôi bàn tay gầy gộc đầy nếp nhăn khẽ vuốt tóc Linh, ánh mắt tràn ngập vẻ hiền hậu: — "Sợ chứ con, sao lại không sợ. Cô đi lính lúc mới mười tám tuổi, bằng tuổi anh chị tụi con bây giờ thôi. Đêm nằm dưới lán lá nghe tiếng bom dội rung chuyển cả đất, rồi tiếng cọp gầm, ma trơi lập lòe ngoài bụi rậm, mấy chị em cứ ôm chặt lấy nhau mà khóc thầm."

Hoàng, cậu lớp trưởng nhanh nhảu hỏi tiếp: — "Sợ vậy sao cô vẫn băng rừng gùi thuốc, rồi dũng cảm cứu chữa cho các chú thương binh hay dữ vậy cô?"

Cô Mai nhấp một ngụm nước vối, giọng trầm xuống, ánh mắt như nhìn về một miền ký ức xa xăm: — "Vì lúc đó, nhìn thấy đồng đội mình bị thương, nhìn thấy xóm làng quê hương bị tàn phá, cái 'sợ' trong lòng cô nó tự dưng biến thành cái 'gan' con ạ. Lúc lội bùn, gùi trên vai hàng chục ký thuốc men băng qua làn đạn, cô chỉ nghĩ làm sao phải chạy thật nhanh để kịp cứu sống anh em. Mình không thể lùi bước, vì phía sau mình là độc lập của đất nước, là tương lai của tụi con ngày hôm nay."

Nghe đến đó, cả đám học trò bỗng lặng đi vì xúc động. Hoàng khẽ chạm tay vào chiếc hộp cứu thương hoen màu thời gian, tự hào nói: — "Tụi con học lịch sử trên lớp chỉ thấy các con số, hôm nay nghe cô kể mới biết thanh xuân của các cô vĩ đại quá. Tụi con hứa sẽ học tập thật tốt để không phụ sự hy sinh của thế hệ các cô!"

Cô Mai mỉm cười rạng rỡ, nhìn bóng áo xanh tình nguyện của tụi nhỏ: — "Tụi con ngoan lắm. Thanh xuân của cô là mở đường, cứu thương trong khói lửa; còn thanh xuân của tụi con bây giờ là giữ gìn và xây dựng xã Tân Phú Đông mình ngày càng giàu đẹp. Đó là món quà Tết lớn nhất dành cho cô rồi."

Khi hoàng hôn buông xuống, đám học trò ríu rít chào tạm biệt ra về. Đúng lúc đó, cô Ba Hồng – một nữ giao liên năm xưa ở cùng xã – bước vào qua chiếc cổng rào, nhìn theo bóng lưng tụi nhỏ rồi cười hiền hậu: — "Thế nào, nghe nói sáng nay tụi nhỏ kéo tới phụ bà dọn dẹp rồi 'quay' bà kể chuyện thời chiến dữ quá hả Mai?"

Cô Mai rót chén nước vối ấm nóng mời người bạn già, nụ cười vẫn vẹn nguyên niềm hạnh phúc: — "Tụi nó hỏi nhiều lắm bà ơi. Mà nhìn vào ánh mắt trong veo của tụi nó, tôi lại thấy cái rực cháy của chị em mình ngày xưa. Ngọn lửa thanh xuân của tụi mình, tụi nó đã nhận lấy và đang tiếp nối rồi."

Hai người nữ cựu chiến binh già nhìn nhau, nụ cười hiện rõ trên những khuôn mặt hằn sâu dấu vết thời gian. Đêm đó, xã Tân Phú Đông đón một cơn gió xuân mát rượi. Trong ngôi nhà nhỏ, cô Mai ngủ một giấc thật ngon, không còn tiếng bom rít, chỉ có hình ảnh những chiếc áo xanh tình nguyện và một thế hệ tương lai đang vững vàng bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn