Người có công giúp đỡ cách mạng

Người giữ lửa bên bếp ăn tập thể Trường Sơn

Trên những tuyến đường chiến lược qua Quảng Bình cũ, phía sau những đoàn quân hành quân ra trận là sự đóng góp âm thầm của những người làm công tác hậu cần. Câu chuyện về một người phụ nữ từng phụ trách bếp ăn phục vụ cán bộ, chiến sĩ tái hiện hình ảnh những con người lặng lẽ chăm lo từng bữa ăn, góp phần giữ vững sức mạnh của tiền tuyến trong những năm tháng chiến tranh.

Quảng Trị08/07/2026Nguyễn Trung Thanh "chi đoàn Tây Lộc Đại" (Chi đoàn Tây Lộc Đại)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn bếp nhỏ của gia đình, bà vẫn giữ một chiếc muôi nhôm đã cũ.

Chiếc muôi đã mất đi vẻ sáng bóng ban đầu.

Cán cầm đã nhiều lần được sửa lại.

Nhưng mỗi khi nhìn thấy nó, bà lại nhớ về những năm tháng tuổi trẻ bên những bếp lửa giữa rừng.

Một thời mà mỗi bữa cơm không chỉ là để no lòng.

Mà còn là sự tiếp sức cho những người đang làm nhiệm vụ.

Ngày ấy, bà là một người phụ nữ tham gia công tác hậu cần tại Quảng Bình cũ.

Công việc của bà gắn với những bếp ăn phục vụ cán bộ, chiến sĩ trên các tuyến đường và khu vực làm nhiệm vụ.

Không cầm súng.

Không trực tiếp đối mặt với trận đánh.

Nhưng bà hiểu rằng một người lính muốn hoàn thành nhiệm vụ cũng cần có sức khỏe và sự chăm sóc từ hậu phương.

Bà kể, những bữa ăn ngày ấy rất đơn giản.

Có khi chỉ là cơm độn.

Rau rừng.

Một ít thực phẩm kiếm được từ bà con địa phương.

Nhưng mọi người luôn cố gắng chuẩn bị thật chu đáo.

Bởi mỗi suất ăn được đưa ra không chỉ chứa đựng công sức lao động.

Nó còn chứa đựng tình cảm của những người ở lại phía sau.

Có những ngày mưa rừng kéo dài.

Củi ướt.

Bếp khó nhóm.

Nhưng mọi người vẫn tìm cách để có bữa cơm đúng giờ.

Bởi họ biết ngoài kia có những người đang chờ.

Có những chiến sĩ vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về.

Có những đoàn người đang tiếp tục hành quân.

Một bữa cơm nóng lúc ấy có thể trở thành nguồn động viên rất lớn.

Trong ký ức của bà, điều đáng nhớ nhất không phải là những khó khăn.

Mà là tình cảm giữa con người với con người.

Những người làm bếp thường coi các chiến sĩ như con em trong gia đình.

Họ hỏi thăm sức khỏe.

Nhắc nhở giữ gìn.

Đôi khi chỉ là gói thêm một ít thức ăn cho người chuẩn bị lên đường.

Những việc nhỏ ấy xuất phát từ tình thương.

Bà nhớ có một chiến sĩ trẻ từng nói:

"Được ăn bữa cơm của các cô, chúng cháu thấy như có thêm sức mạnh để đi tiếp."

Câu nói ấy khiến bà xúc động.

Bởi bà hiểu rằng công việc của mình tuy âm thầm nhưng không vô nghĩa.

Mỗi người đều có một vị trí trong cuộc kháng chiến.

Người ngoài mặt trận.

Người nơi hậu phương.

Người giữ đường.

Người giữ bếp lửa.

Tất cả cùng hướng về một mục tiêu chung.

Những năm tháng ấy cũng để lại trong bà nhiều nỗi nhớ.

Có những người lính từng ngồi bên bếp ăn hôm nay.

Nhưng sau đó không còn trở lại.

Có những câu chuyện dang dở.

Có những lời hẹn chưa kịp thực hiện.

Nhưng hình ảnh của họ vẫn luôn được bà gìn giữ trong ký ức.

Sau ngày hòa bình, bà trở về cuộc sống đời thường.

Chiếc muôi nhôm năm xưa vẫn được cất giữ.

Con cháu hỏi:

"Chiếc muôi này có gì đặc biệt mà bà giữ lâu vậy?"

Bà mỉm cười:

"Nó từng múc những bữa cơm cho những người đã bảo vệ quê hương."

Đối với bà, đó là một phần ký ức đáng tự hào.

Không phải vì mình đã làm điều gì lớn lao.

Mà vì trong những năm tháng khó khăn nhất, mình đã góp được một phần nhỏ bé.

Nhiều năm sau, khi nhìn quê hương Quảng Bình cũ ngày càng đổi mới, bà thấy vui mừng.

Những con đường từng đầy gian khó nay đã rộng mở.

Những vùng đất từng chịu bom đạn nay tràn đầy sức sống.

Những thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình.

Bà chỉ mong các cháu hiểu rằng phía sau mỗi trang sử hào hùng luôn có những con người bình dị.

Họ không nhất thiết phải đứng ở nơi nổi tiếng nhất.

Nhưng họ đã góp phần bằng chính công việc của mình.

Chiếc muôi nhôm cũ vẫn nằm trong căn bếp nhỏ.

Nó không còn khuấy những nồi cơm giữa rừng sâu.

Nhưng nó vẫn kể một câu chuyện về những người giữ lửa hậu phương.

Những con người đã âm thầm chăm lo cho tiền tuyến bằng tình thương, trách nhiệm và niềm tin trong một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người giữ lửa bên bếp ăn tập thể Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa