Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI GIỮ LỬA BÊN DÒNG VĨNH TẾ: KHÚC TRÁNG CA THẦM LẶNG CỦA CỰU TNXP TRẦN THANH NHÀN

An Giang26/04/2026Trần Thị Ngọc Huyền (XÃ ĐOÀN ĐỊNH MỸ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI GIỮ LỬA BÊN DÒNG VĨNH TẾ: KHÚC TRÁNG CA THẦM LẶNG CỦA CỰU TNXP TRẦN THANH NHÀN

Trong bóng chiều bảng lảng của vùng biên thùy An Giang, nơi những rặng thốt nốt soi bóng xuống dòng kênh Vĩnh Tế huyền thoại, tôi tìm về nhà ông Trần Thanh Nhàn – một "nhân chứng sống" của một thời thanh niên xung phong (TNXP) sôi nổi và rực lửa. Không bảng vàng rực rỡ, không mỹ từ hào nhoáng, câu chuyện của ông như một mạch ngầm, âm thầm chảy qua những thăng trầm của lịch sử, nhắc nhớ về một thế hệ đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do.

Một thời "Hoa đỏ" giữa đạn bom

Lật lại những trang ký ức của nhiều thập kỷ trước, ông Nhàn đưa chúng tôi trở về những năm tháng mà tiếng gọi của Tổ quốc có sức mạnh lay động hàng triệu trái tim trẻ tuổi. Khi ấy, mái tóc còn xanh, đôi chân chưa biết mỏi, ông cùng bao đồng đội lên đường với hành trang duy nhất là lòng quả cảm và lý tưởng sống cao đẹp. An Giang, nơi từng là tuyến đầu trong cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam, nhiệm vụ của những người thanh niên xung phong như ông không chỉ là tải đạn, cứu thương mà còn là xây dựng "vành đai thép". Dưới làn mưa bom bão đạn, trong những cơn sốt rét rừng ngắt quãng, họ đã dùng sức người để san lấp hố bom, mở đường cho đại quân tiến bước. "Thời đó, chúng tôi không nghĩ đến sống chết, chỉ biết rằng mỗi nhát cuốc, mỗi mét đường là một lời khẳng định cho ý chí không bao giờ khuất phục," ông Nhàn bồi hồi nhớ lại, ánh mắt rực sáng lên ngọn lửa của thời trai trẻ.

Nỗi đau hậu chiến và bản lĩnh người lính

Chiến tranh đi qua, hòa bình lập lại, nhưng những vết thương của nó vẫn âm ỉ cháy. Rời tay súng, tay cuốc trở về đời thường, ông Nhàn đối mặt với một cuộc chiến khác: cuộc chiến chống lại cái nghèo và những di chứng sức khỏe. Trong căn nhà nhỏ tại An Giang, hình ảnh một người cựu TNXP gầy gò nhưng rắn rỏi, tảo tần nuôi dạy con cái nên người đã trở thành biểu tượng của nghị lực sống phi thường.

Cái tên Trần Thanh Nhàn không chỉ được biết đến qua những trang sử hào hùng, mà còn gắn liền với hình ảnh người cha mẫu mực. Người ta vẫn thường kể về Trần Thị Mỹ - cô con gái hiếu học của ông, người đã viết tiếp ước mơ dang dở của cha mình bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Chính từ tình yêu thương và sự giáo dục khắc khổ nhưng đầy nhân văn của một người cựu TNXP, những mầm xanh ấy đã vươn lên mạnh mẽ giữa vùng đất khó.

"Lửa" vẫn cháy trong lòng di sản

Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, người cựu TNXP ấy chưa bao giờ đòi hỏi cho riêng mình. Với ông, phần thưởng lớn nhất là được thấy quê hương An Giang thay da đổi thịt mỗi ngày. Những hoạt động tri ân của Tỉnh đoàn, của Hội Cựu TNXP tỉnh đối với gia đình ông không chỉ là sự hỗ trợ về vật chất, mà là sự ghi nhận xứng đáng cho một thế hệ đã quên mình vì đại nghĩa.

Viết về ông Trần Thanh Nhàn, tôi không chỉ muốn kể một câu chuyện cá nhân. Tôi muốn viết về sự cống hiến thầm lặng của cả một thế hệ TNXP An Giang – những người đã nhuộm thắm màu áo xanh tình nguyện bằng máu và mồ hôi. Họ như những viên gạch thầm lặng xây nên đài đài độc lập, để hôm nay, thế hệ trẻ được soi mình vào đó mà vững bước.

Chia tay ông khi nắng chiều đã tắt, câu nói của ông cứ ám ảnh tôi mãi: "Chúng tôi già đi, nhưng ký ức về thời TNXP thì luôn trẻ mãi". Vâng, ngọn lửa ấy sẽ không bao giờ tắt, chừng nào chúng ta còn biết trân trọng những giá trị của quá khứ và những con người bình dị mà vĩ đại như cựu TNXP Trần Thanh Nhàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn