Người Giữ Lửa Bên Sông Vĩnh Trị
Người Giữ Lửa Bên Sông Vĩnh Trị
Người Giữ Lửa Bên Sông Vĩnh Trị
Có những năm tháng mà thanh xuân không đo bằng tuổi tác, mà được cân đo bằng lòng quả cảm và tình yêu gửi lại nơi chiến trường. Đối với chàng trai Nguyễn Văn Thọ, mười tám đôi mươi của ông là những ngày dài hành quân không mỏi, là tiếng bom nổ xé lòng và là sắc xanh áo lính hòa cùng màu máu tự hào.
Sinh ra vào một ngày thu tháng Mười năm 1943, người con của mảnh đất Vĩnh Trị lớn lên khi quê hương còn chìm trong khói lửa binh đao. Tiếng gọi của Tổ quốc như một hồi kèn thôi thúc, chàng trai trẻ gác lại những hoài bão cá nhân, mang theo hành trang là lòng yêu nước nồng nàn để bước vào cuộc kháng chiến trường kỳ.
Nơi trận tuyến miền xa, những trận pháo kích của kẻ thù cày nát từng mảnh đất, nhuộm đen cả một góc trời. Giữa làn mưa bom bão đạn, ông cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững từng tấc đất, mở đường cho những chuyến xe chi viện hướng về miền Nam ruột thịt. Trong cái lạnh thấu xương của những đêm hành quân hay cái nóng hầm hập của chiến hào, tinh thần của người chiến sĩ ấy chưa một lần lay chuyển. Ông đã sống, đã chiến đấu với tất cả sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, sẵn sàng hiến dâng mạng sống cho nền độc lập của dân tộc.
Chiến tranh qua đi, hòa bình lập lại trên dải đất hình chữ S. Người lính năm xưa trở về với cuộc sống đời thường, mang theo trên mình những vết thương sâu hoắm của thời gian. Tấm thẻ thương binh với tỷ lệ thương tật 21-60% là minh chứng thầm lặng cho một thời hoa lửa gian khổ mà kiêu hùng. Đó không chỉ là những vết sẹo trên da thịt, mà là huân chương của lòng trung kiên, là một phần máu xương ông đã gửi lại để đổi lấy màu xanh hòa bình cho thế hệ mai sau.
Giờ đây, khi mái đầu đã bạc trắng và những cơn đau nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời vẫn hành hạ thân xác, người cựu binh Vĩnh Trị ấy vẫn nở nụ cười hiền hậu. Trong ký ức của ông, những năm tháng rực lửa ấy chưa bao giờ phai nhạt. Ông chính là người giữ lửa, âm thầm kể lại câu chuyện về một thế hệ anh hùng cho con cháu, để dòng sông Vĩnh Trị mãi chở nặng những ân tình và lòng biết ơn sâu sắc.



