Người Giữ Lửa Bên Suối
Những ngày chiến tranh ở vùng núi Tây Bắc, có những người không trực tiếp ra trận nhưng lại trở thành chỗ dựa âm thầm cho cả đơn vị.
Bên một con suối nhỏ, một bà mẹ người dân tộc sống cùng gia đình trong căn nhà sàn đơn sơ. Mỗi khi bộ đội hành quân qua, bà thường lặng lẽ nấu thêm một nồi cơm, hong khô quần áo và chỉ đường cho những người lính chưa quen địa hình.
Có những đêm trời lạnh, bà đốt thêm một bếp lửa trước hiên nhà.
Người lính trẻ hỏi:
“Nhà mình còn ít củi thôi mà, sao bác cứ đốt cho chúng cháu?”
Bà cười:
“Các chú đi đánh giặc cả đêm, phải có chỗ sưởi chứ.”
Một lần, giữa đêm khuya, đơn vị nhận lệnh phải di chuyển gấp. Ngoài trời mưa lớn, con suối trước bản nước dâng rất nhanh.
Bà mẹ đứng bên bờ suối, dùng chiếc đèn dầu soi đường cho từng người lính vượt qua.
Đến người cuối cùng, bà vẫn đứng đó.
Người lính quay lại:
“Bác về đi, chúng cháu qua được rồi.”
Bà chỉ đáp:
“Đi cho cẩn thận. Khi nào các chú trở lại, bếp nhà bác vẫn còn lửa.”
Nhiều tháng sau, đơn vị quay lại.
Căn nhà sàn vẫn còn đó, nhưng người mẹ đã mất. Bà qua đời trong một mùa đông lạnh, trước khi kịp nhìn thấy chiến tranh kết thúc.
Người lính năm xưa đứng rất lâu bên bếp lửa cũ.
Không ai nói gì.
Chỉ có tiếng suối chảy đều phía dưới chân nhà sàn.
Sau này, mỗi khi trở lại vùng đất ấy, những người lính năm xưa vẫn nhắc về người mẹ bên suối. Họ gọi bà bằng một cái tên giản dị:
“Người giữ lửa.”
Bởi trong những năm tháng gian khổ nhất, chính những bếp lửa nhỏ của tình quân dân đã giúp họ có thêm sức mạnh để đi qua những ngày khói lửa.
Chiến tranh rồi cũng kết thúc.
Nhưng ngọn lửa của tình người thì vẫn còn cháy mãi.


