Người Giữ Lửa Cho Những Chuyến Xe Xuyên Biên Giới
Người Giữ Lửa Cho Những Chuyến Xe Xuyên Biên Giới
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt, mảnh đất biên cương Lai Châu gánh vác sứ mệnh vô cùng nặng nề: vừa duy trì lưới lửa phòng không nhân dân bảo vệ vùng trời, vừa bảo đảm mạch máu giao thông gùi thồ lương thực, đạn dược chi viện cho chiến trường miền Nam và nước bạn Lào láng giềng. Trên những cung đường đèo heo hút, hiểm trở liên tục bị máy bay Mỹ dội bom oanh tạc, bản hùng ca thời hoa lửa của vùng cao Tây Bắc đã ghi dấu cuộc đời anh hùng đầy thầm lặng của một người con dân tộc Mông – ông Lừu A Phừ (sinh năm 1950).Mùa xuân năm 1970, khi cuộc chiến bước vào giai đoạn cam go nhất, chàng thanh niên Lừu A Phừ tròn 20 tuổi bước ra từ bản nhỏ xã Tà Phình, huyện Sìn Hồ, hăng hái lên đường nhập ngũ vào lực lượng Công an nhân dân vũ trang tỉnh Lai Châu (nay là Bộ đội Biên phòng). Không trực tiếp cầm súng ở tuyến đầu chiến hào, người chiến sĩ trẻ được giao một nhiệm vụ đặc biệt và đầy gian truân: Tiểu đội trưởng nuôi quân tại Đồn 1.Thử thách lớn nhất lúc bấy giờ không chỉ là cái đói, cái rét của núi rừng, mà là làm sao để giữ cho bếp lửa luôn cháy, cơm luôn chín tới giữa lúc máy bay Mỹ rình rập, điên cuồng trút bom xuyên ngày đêm xuống các lối mòn biên giới. Với đôi chân vạn dặm dẻo dai của một người con lớn lên từ đá núi, Lừu A Phừ đã gùi trên lưng những chuyến hàng nặng trĩu, luồn rừng sâu, lội suối dữ, băng qua bom từ trường và bom nổ chậm để tiếp tế cho đồng đội. Nhiều đêm sương muối buốt thấu xương, ông cõng nồi cơm, thùng nước lên tận trận địa pháo cao xạ xa xôi nhằm đảm bảo cho các chiến sĩ phòng không có bữa ăn nóng, giữ vững tay súng đánh trả máy bay địch. Không quản ngại hiểm nguy, ông còn phối hợp cùng đồng đội tham gia các đợt bám dân biên giới, bảo vệ các cung đường mở vách núi cho thanh niên xung phong thông tuyến, cứu thương cho các lực lượng dân quân tự vệ khi bị dội bom.Sự kiên cường, tận tụy không mệt mỏi của người chiến sĩ nuôi quân Lừu A Phừ đã góp phần giữ vững "mạch máu" tiếp tế, giúp quân dân Lai Châu hiệp đồng lập nên những chiến công vang dội trên bầu trời vùng cao. Với những cống hiến đặc biệt xuất sắc ấy, năm 1979, khi đang mang quân hàm Chuẩn úy, ông vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.Chiến tranh lùi xa, người lính nuôi quân năm xưa trở về với cuộc sống đời thường tại mảnh đất Nậm Ban biên giới. Ở tuổi ngoài thất mươi, ngực lấp lánh huân chương, người cựu chiến binh Lừu A Phừ vẫn là một "địa chỉ đỏ" sống động. Ông vẫn thường ngồi bên hiên nhà, chậm rãi kể lại cho các thế hệ trẻ Lai Châu nghe câu chuyện về những nồi cơm nuôi quân giữa làn bom đạn, giữ ngọn lửa truyền thống thời hoa lửa mãi mãi rực sáng giữa núi rừng biên cương.


