Bài viết

Người giữ lửa cho những mầm non nơi vùng đất Cố đô.

Người giữ lửa cho những mầm non nơi vùng đất Cố đô.

Ninh Bình21/04/2026Hoàng Thị Hồng Điệp (xã Yên Từ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước khốc liệt, khi cả dân tộc sục sôi ý chí “Tất cả cho tiền tuyến”, có một mặt trận thầm lặng nhưng đầy gian khổ: đó là mặt trận giáo dục mầm non trong vùng túi bom. Là một giáo viên trẻ tại Ninh Bình, tôi luôn xúc động khi nghe kể về những lớp học mẫu giáo dưới hầm chữ A tại chính quê hương mình. Câu chuyện: Ninh Bình những năm 1966 - 1972 là trọng điểm đánh phá của máy bay Mỹ nhằm cắt đứt tuyến đường chi viện cho miền Nam. Phà Gián Khẩu, cầu Non Nước luôn chìm trong khói lửa. Thế nhưng, tiếng hát của trẻ thơ chưa bao giờ tắt. Câu chuyện tôi muốn kể là về lớp mẫu giáo của cô giáo Nguyễn Thị Minh (tên nhân vật điển hình) tại một xã ven sông Đáy. Ngày ấy, lớp học không có bàn ghế đẹp, không có đồ chơi nhựa rực rỡ. Lớp học là một căn hầm chữ A đắp đất dày, bên trong thơm mùi rơm rạ. Để đảm bảo an toàn cho các con, cô Minh đã cùng phụ huynh thức trắng đêm đào hào giao thông nối từ lớp học về tận nhà từng bé. Có những buổi chiều, tiếng còi báo động vang lên dồn dập, cô giáo một tay bế trẻ, một tay hướng dẫn các con núp xuống hào. Trong bóng tối của hầm trú ẩn, để trẻ không sợ hãi trước tiếng bom rền, cô lại kể chuyện về chú Cuội, chị Hằng, hay dạy các con hát bài “Em yêu Thủ đô”. Đồ chơi cho các con ngày ấy là những con giống nặn bằng đất sét ven sông, là những chiếc tàu bay làm từ lá dừa – những món quà giản đơn nhưng chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến.

Ý nghĩa và Thông điệp: Câu chuyện về những “Lớp học dưới lòng đất” chính là một phần của “Thời hoa lửa”. Đó không chỉ là sự sinh tồn, mà là biểu tượng của niềm tin vào tương lai. Những đứa trẻ lớn lên từ hầm trú ẩn năm ấy, nay đã trở thành những kỹ sư, bác sĩ, giáo viên tiếp tục xây dựng quê hương Ninh Bình giàu đẹp. Là một giáo viên mầm non thế hệ hôm nay, khi cầm trên tay những bộ đồ dùng dạy học hiện đại, tôi luôn tự nhắc nhở mình về sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Chúng tôi nguyện tiếp nối tinh thần “giữ lửa” ấy, chăm sóc những mầm non của đất nước bằng tất cả tình yêu và lòng biết ơn đối với lịch sử dân tộc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn