NGƯỜI GIỮ LỬA CHO THẾ HỆ MAI SAU
Chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng, những vết thương trên da thịt cha ông đã dần lên da non, nhưng ký ức về một “thời hoa lửa” vẫn luôn vẹn nguyên trong từng trang sử và trong lời kể của những người đi trước. Là một học sinh đang ngồi dưới mái trường THCS và THPT Hậu Thạnh Đông, mỗi khi nhìn lên màu cờ Tổ quốc bay phấp phới, lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc động khó tả. Hưởng ứng đợt thi đua cao điểm do Tỉnh Đoàn Tây Ninh phát động, tôi xin được kể lại câu chuyện về người ông nội kính yêu – một người lính già đã dành trọn thanh xuân để giữ lấy màu xanh cho quê hương.
Ông nội tôi năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Trên gương mặt hằn sâu những nếp nhăn thời gian là đôi mắt vẫn sáng ngời nghị lực. Mỗi buổi chiều, ông thường ngồi bên hiên nhà, nhìn xa xăm về phía cánh đồng. Ông kể rằng, những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất Tây Ninh và Long An quê mình là “tọa độ lửa”, nơi bom cày đạn xới mỗi ngày. Lúc đó, ông mới chỉ là một chàng thanh niên mười tám tuổi, vừa rời ghế nhà trường đã viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ với một tâm thế quyết liệt: “Nước nhà chưa độc lập, thanh niên chưa thể thảnh thơi”.
Câu chuyện khiến tôi xúc động nhất chính là những ngày ông cùng đồng đội bám trụ bên dòng sông Vàm Cỏ Đông. Ông kể về những đêm hành quân trong bóng tối mịt mù, khi tiếng máy bay địch gầm rú trên đầu và pháo sáng rực trời. Trong hoàn cảnh thiếu thốn đủ đường, từ miếng cơm manh áo đến viên thuốc sốt rét rừng, nhưng tình đồng chí, đồng đội lại nồng ấm hơn bao giờ hết. Có những lúc chia nhau nửa củ sắn lùi, nhường nhau ngụm nước sạch cuối cùng giữa cơn khát cháy cổ. Ông bảo: "Hồi đó không ai nghĩ đến cái chết, chỉ biết rằng mình ngã xuống thì có anh em bước tiếp, miễn là con đường vận tải không bị đứt đoạn".
Trong một trận càn ác liệt vào mùa khô năm 1972, đơn vị của ông bị bao vây. Giữa mưa bom bão đạn, người tiểu đội trưởng của ông đã dũng cảm xông lên thu hút hỏa lực địch để đồng đội kịp thời rút lui vào căn cứ. Hình ảnh người anh lớn ngã xuống khi tay vẫn còn nắm chặt khẩu súng đã trở thành nỗi đau, nhưng cũng là động lực tinh thần to lớn để ông và các chiến sĩ khác kiên cường chiến đấu đến cùng. Sự hy sinh ấy không phải là sự kết thúc, mà là sự hóa thân vào từng tấc đất, từng ngọn cỏ để hôm nay chúng ta có được sự bình yên này. Những người thanh niên thời ấy đã chọn sống một cuộc đời rực rỡ như những đóa hoa lửa, dùng máu xương của mình để tô thắm cho màu cờ đại nghĩa.
Nhìn vào cuộc sống hiện tại, khi chúng ta đang được sống trong hòa bình, được học tập trong những ngôi trường khang trang với đầy đủ trang thiết bị hiện đại, tôi mới thấy trân trọng biết bao giá trị của độc lập, tự do. Câu chuyện của ông nội không chỉ là ký ức cá nhân, mà là bài học về lòng yêu nước, về sự tận hiến của một thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Những người trẻ tuổi như chúng tôi hôm nay, dù không còn phải đối mặt với tiếng súng, tiếng bom, nhưng vẫn luôn cần giữ trong tim ngọn lửa của ý chí và khát vọng.
Cuộc thi viết “Câu chuyện thời hoa lửa” là một dịp vô cùng ý nghĩa để mỗi đoàn viên, thanh niên chúng ta nhìn lại quá khứ, tri ân những anh hùng liệt sĩ và những người có công với cách mạng. Thông qua bài viết này, tôi muốn gửi gắm thông điệp rằng: Lịch sử không phải là những con số khô khan trong sách giáo khoa, mà là dòng máu đang chảy trong huyết quản của mỗi người Việt Nam. Chúng ta có nhiệm vụ phải giữ gìn và phát huy truyền thống tốt đẹp đó.



