Người có công giúp đỡ cách mạng

Người Giữ Lửa Dưới Chân Ngọc Linh

Dưới bóng núi Ngọc Linh hùng vĩ, nơi sương mù quấn quýt quanh những tán rừng nguyên sinh và tiếng cồng chiêng Ca Dong vọng xa, có một con người bình dị đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước. Đó là Huỳnh Vũ Quang – "mắt quạ, tai sóc" của cách mạng, người giữ lửa cho bản làng Trà Liên qua bao bom đạn chiến tranh.

Đà Nẵng03/05/2026Lê Thị Thúy Hằng (Phương Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi Chiều Định Mệnh

Sự bình yên của nương rẫy vùng cao bỗng bị xé toạc bởi bóng đen trực thăng Mỹ-Ngụy và tiếng súng chát chúa. Đó là những năm 1964–1965, khi kẻ thù càn quét dữ dội, giày xéo bản làng. Chứng kiến cảnh tan hoang, lửa căm thù bùng cháy trong lòng chàng thanh niên Huỳnh Vũ Quang. Chính buổi chiều định mệnh ấy đã tôi luyện ông thành chiến sĩ gan lì, thề bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng dưới chân Ngọc Linh.

Những Chuyến Hàng Trong Màn Sương Đỏ

Từ 1965 đến 1968, chính sách "tát nước bắt cá" của địch dồn dân vào ấp chiến lược, cắt đứt đường tiếp tế. Quang lặng lẽ tổ chức "đội quân gùi thồ", dẫn bà con men những con đường mòn chỉ thú rừng lui tới – vách đá dựng đứng, mây mù bao phủ. Dưới màn sương đỏ chiến tranh, những chiếc gùi nặng trĩu sắn, bắp, muối đều đặn tiến về chiến khu. Mỗi bước chân trong đêm rừng không chỉ mang lương thực mà còn niềm tin sắt đá. Quang thường động viên: "Mỗi hạt muối cho bộ đội là một viên đạn bắn vào quân thù".

Cuộc Đấu Trí Dưới Mái Sàn

Đầu thập niên 1970, biệt kích địch tràn sâu vào căn cứ Ngọc Linh, nghi ngờ nhà Quang là nơi ẩn náu cán bộ. Một đêm mưa rừng xối xả, chúng ập đến, dí súng tra hỏi hầm bí mật. Giữa lằn ranh sinh tử, Lão Quang bình thản mời rượu cần, dùng mưu trí người vùng cao đánh lạc hướng. Ông chỉ tay về đỉnh Ngọc Linh mờ mịt, kể chuyện "con ma rừng" che chở, khiến lũ lính run sợ không dám lục soát. Ngay dưới chân cột mái sàn nơi chúng đứng, ba cán bộ huyện vẫn bình an trong hầm ngầm – nhờ bản lĩnh kiên cường của ông.

Ngọn Lửa Bất Diệt Của Trà Liên

Ngày 30/4/1975, Trà Nú rợp cờ hoa giải phóng. Lão Quang dù bạc đầu vẫn can trường như cây đại thụ. Khi Trà Nú sáp nhập vào xã Trà Liên (huyện Nam Trà My, Quảng Nam), ông mở cuộc chiến mới chống nghèo đói, lạc hậu. Với vai trò trưởng thôn và cựu chiến binh, ông vận động bà con giữ rừng, bảo tồn cồng chiêng và văn hóa Ca Dong. Như tác giả Lê Văn Minh viết: Dù thời gian trôi, ngọn lửa yêu nước Lão Quang nhen nhóm vẫn cháy mãi, truyền cho thế hệ trẻ. Dưới chân Ngọc Linh, "Người giữ lửa" đã hòa quyện vào linh hồn bất tử của mảnh đất này.

Huỳnh Vũ Quang không chỉ là anh hùng cá nhân mà còn là biểu tượng của dân tộc vùng cao – nơi sâm Ngọc Linh quý giá nay chứng kiến hòa bình thịnh vượng. Câu chuyện ông mãi là bài ca bất tận về lòng trung kiên và sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn