Bài viết

NGƯỜI GIỮ LỬA DƯỚI LÒNG ĐỊA ĐẠO CỦ CHI

Lào Cai09/06/2026Mai Tuấn Anh (Phong Dụ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI GIỮ LỬA DƯỚI LÒNG ĐỊA ĐẠO CỦ CHI

Nhân chứng kể lại: O du kích Võ Thị Nguyệt (Củ Chi, TP. Hồ Chí Minh)

Dưới lòng địa đạo tối tăm, ẩm thấp và ngột ngạt, kẻ thù đáng sợ nhất không chỉ là "chuột chũi" (lính Mỹ chuyên bò hầm) mà còn là bóng tối và hơi lạnh của lòng đất. Để duy trì sự sống và tinh thần cho anh em, mỗi căn hầm phải có một "ngọn lửa".

Năm 1969, vùng đất thép Củ Chi bị cày xới bởi bom napan, mọi nguồn chất lỏng từ xăng dầu đến dầu hỏa đều trở nên quý hơn máu. Chú Ba, một chiến sĩ giao liên già, có nhiệm vụ tiếp tế dầu cho các ngọn đèn dầu lạc dưới địa đạo. Một lần, trên đường vận chuyển, chú bị lọt vào ổ phục kích. Chú bị trúng đạn vào chân nhưng vẫn cố ôm khăng khăng bình dầu nhỏ, lăn xuống một hố bom để ẩn nấp.

Địch xua chó béc-giê đi tìm, chú Ba đã dùng chính dầu trong bình bôi lên người để át mùi hơi người, rồi vùi mình dưới đống lá khô suốt hai ngày đêm. Khi chúng tôi tìm thấy chú, bình dầu đã cạn một nửa vì chú dùng để rửa vết thương chống nhiễm trùng, nhưng nửa còn lại vẫn được chú giữ nguyên vẹn.

Chú bảo: "Dầu này để thắp sáng cho anh em mổ thương binh, tao không dám dùng hết". Những ngọn đèn dầu lạc nhỏ bé thời hoa lửa ấy, dù leo lét và khét lẹt, nhưng đã sưởi ấm cho hàng ngàn chiến sĩ, soi sáng những bản kế hoạch tác chiến táo bạo ngay dưới bàn chân quân thù.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn