Bài viết

NGƯỜI GIỮ LỬA GIỮA BIỂN KHƠI

Kể về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Sơn – Người thuyền trưởng của Đoàn tàu không số. Có những người anh hùng được lịch sử khắc ghi bằng những trận đánh lừng lẫy. Có những người được nhắc đến bởi những chiến công vang dội giữa chiến trường. Nhưng cũng có những người anh hùng mà cả cuộc đời gắn với những con sóng bạc đầu, những chuyến hải trình không số hiệu, không hải đồ và không hẹn ngày trở về.

04/08/2026Đoàn xã Hoài Đức (Hoài Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI GIỮ LỬA GIỮA BIỂN KHƠI

Kể về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Sơn – Người thuyền trưởng của Đoàn tàu không số. Có những người anh hùng được lịch sử khắc ghi bằng những trận đánh lừng lẫy. Có những người được nhắc đến bởi những chiến công vang dội giữa chiến trường. Nhưng cũng có những người anh hùng mà cả cuộc đời gắn với những con sóng bạc đầu, những chuyến hải trình không số hiệu, không hải đồ và không hẹn ngày trở về.

Họ là những người lính của Đường Hồ Chí Minh trên biển. Và trong số đó, tôi đặc biệt xúc động khi biết đến câu chuyện về Nguyễn Sơn – người con của vùng biển Phước Hải, người đã dành cả tuổi thanh xuân để giữ cho mạch máu chi viện từ Bắc vào Nam không bao giờ bị đứt đoạn.

Mỗi lần về với biển Phước Hải, Thành phố Hồ Chí Minh hôm nay, tôi luôn cảm nhận nơi đây không chỉ có vị mặn của biển, tiếng sóng rì rào hay những đoàn thuyền đánh cá tấp nập trở về sau mỗi chuyến ra khơi. Vùng biển này còn lưu giữ ký ức về những con người đã sống một thời oanh liệt.

Trong đó có Anh hùng Nguyễn Sơn. Ông sinh năm 1940 tại thị trấn Phước Hải, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay là xã Phước Hải, Thành phố Hồ Chí Minh). Lớn lên bên biển, từ nhỏ ông đã quen với con nước, luồng lạch và những cơn sóng dữ.

Có lẽ chính biển cả đã rèn cho ông ý chí mạnh mẽ, bản lĩnh và sự gan dạ của một người thủy thủ. Nhưng ông không chỉ chọn biển để mưu sinh. Ông chọn biển để chiến đấu.

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi miền Nam đang ngày đêm chống chọi với bom đạn, việc chi viện vũ khí từ miền Bắc trở thành nhiệm vụ sống còn.

Giữa vòng phong tỏa dày đặc của kẻ thù, một tuyến đường bí mật được mở ra. Đó là Đường Hồ Chí Minh trên biển. Những con tàu không mang số hiệu, không treo cờ, không bật đèn, lặng lẽ rẽ sóng trong màn đêm để đưa vũ khí đến chiến trường. Nguyễn Sơn là một trong những người được giao trọng trách cầm lái những con tàu đặc biệt ấy.

Là thuyền trưởng, ông hiểu hơn ai hết rằng mỗi chuyến đi đều là một lần đối mặt với tử thần. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, chỉ cần một ánh đèn vô tình. Hay một tín hiệu bị phát hiện. Cả con tàu cùng hàng chục cán bộ, chiến sĩ có thể mãi mãi nằm lại giữa biển khơi. Nhưng chưa bao giờ ông chùn bước.

Biển ngày ấy không chỉ có bão tố của thiên nhiên. Mà còn có bão tố của chiến tranh, máy bay trinh sát quần thảo trên bầu trời, tàu chiến địch tuần tra ngày đêm. Có những lúc tàu của ông phải luồn lách giữa vòng vây của đối phương. Có khi phải lợi dụng màn đêm, sương mù và con nước để vượt qua sự kiểm soát. Mỗi quyết định của người thuyền trưởng đều liên quan đến sinh mạng của cả con tàu. Giữa biển khơi mênh mông, Nguyễn Sơn không chỉ là người cầm lái.

Ông còn là chỗ dựa tinh thần của đồng đội. Một ánh mắt bình tĩnh - Một mệnh lệnh dứt khoát - Một niềm tin không bao giờ tắt. “Đó chính là sức mạnh đưa những con tàu cập bến an toàn.”

Có người từng hỏi: “Điều gì khiến những người lính Đoàn tàu không số sẵn sàng chấp nhận hy sinh?”. Có lẽ câu trả lời nằm trong chính trái tim của Nguyễn Sơn. Ông hiểu rằng, phía bên kia biển là đồng bào đang chờ: Là những chiến sĩ nơi chiến trường đang thiếu từng viên đạn, từng khẩu súng. Nếu con tàu không đến được bến, sẽ có nhiều người phải ngã xuống. Chính niềm tin ấy đã giúp ông và đồng đội vượt qua mọi hiểm nguy. Không ai nghĩ đến bản thân. Họ chỉ nghĩ làm sao để chuyến hàng đến đúng nơi.

Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, Nguyễn Sơn được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhưng đối với những người từng sát cánh cùng ông, danh hiệu lớn nhất không nằm trên tấm huân chương. Mà nằm trong sự kính trọng của đồng đội. Trong niềm biết ơn của Nhân dân. Và trong những chuyến tàu đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.

Năm 2019, người thuyền trưởng năm xưa lặng lẽ rời xa cuộc đời. Nhưng cũng như những con tàu không số từng hòa mình vào biển cả, tên tuổi Nguyễn Sơn vẫn sống mãi trong lòng quê hương Phước Hải và trong lịch sử Hải quân nhân dân Việt Nam

Là một đoàn viên thanh niên, sinh sống và công tác trên chính mảnh đất quê hương Phước Hải, mỗi lần nghe kể về Anh hùng Nguyễn Sơn, tôi càng cảm nhận sâu sắc giá trị của hòa bình hôm nay. Biển trước mắt tôi giờ không còn tiếng bom rơi, không còn tàu chiến truy đuổi. Những con tàu vươn khơi hôm nay mang theo cá tôm, mang theo hy vọng về cuộc sống ấm no. Nhưng dưới những con sóng bình yên ấy là biết bao ký ức về sự hy sinh của các thế hệ cha anh.

Là một giáo viên, một đoàn viên và Bí thư Chi đoàn, tôi hiểu rằng mình không cần cầm lái những con tàu giữa mưa bom bão đạn như Nguyễn Sơn năm xưa.

Điều tôi cần làm là cầm chắc "con thuyền tri thức", gieo vào tâm hồn trẻ thơ lòng yêu quê hương, yêu biển đảo, biết trân trọng lịch sử và sống có trách nhiệm với Tổ quốc. Đó chính là cách thế hệ hôm nay tiếp nối hành trình mà những người lính Đoàn tàu không số đã mở ra.

Có những con tàu không mang số hiệu. Nhưng đã mang theo khát vọng thống nhất non sông. Có những người lính không mong được gọi tên, nhưng tên tuổi của họ đã trở thành một phần của lịch sử. Và có những người con của biển như Nguyễn Sơn, đã biến những con sóng dữ thành con đường của lòng yêu nước.

“Thời gian có thể trôi đi - Biển vẫn mãi vỗ bờ”

Nhưng mỗi đợt sóng nơi quê hương Phước Hải dường như vẫn kể lại câu chuyện về một người thuyền trưởng kiên cường, để nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: Tình yêu Tổ quốc không chỉ được đo bằng những lời nói, mà bằng sự cống hiến, lòng dũng cảm và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn