NGƯỜI GIỮ LỬA GIỮA CHIẾN HÀO – ANH HÙNG NGUYỄN VĂN LỤC ( 1922 – 1992)
NGƯỜI GIỮ LỬA GIỮA CHIẾN HÀO – ANH HÙNG NGUYỄN VĂN LỤC ( 1922 – 1992) Những năm tháng kháng chiến, đất nước chìm trong khói bom và tiếng súng. Mỗi tấc đất quê hương đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người lính. Trong thời hoa lửa ấy, có một người chiến sĩ bình dị nhưng kiên cường – Nguyễn Văn Lục. Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ gắn liền với ruộng đồng, với những ngày lao động vất vả. Nhưng khi đất nước lâm nguy, ông đã rời quê hương, khoác lên mình màu
NGƯỜI GIỮ LỬA GIỮA CHIẾN HÀO – ANH HÙNG NGUYỄN VĂN LỤC ( 1922 – 1992)
Những năm tháng kháng chiến, đất nước chìm trong khói bom và tiếng súng. Mỗi tấc đất quê hương đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người lính. Trong thời hoa lửa ấy, có một người chiến sĩ bình dị nhưng kiên cường – Nguyễn Văn Lục.
Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ gắn liền với ruộng đồng, với những ngày lao động vất vả. Nhưng khi đất nước lâm nguy, ông đã rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính.
Ông không nói nhiều. Nhưng trong ánh mắt luôn cháy lên một niềm tin mãnh liệt. Phải chiến đấu để bảo vệ quê hương.
Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của ông giữ một vị trí quan trọng trên tuyến đầu. Địch tấn công dữ dội, pháo dội xuống như mưa. Đất đá tung lên, chiến hào rung chuyển. Nhiều đồng đội bị thương, có người ngã xuống. Giữa khói lửa mù mịt, Nguyễn Văn Lục vẫn kiên cường bám trụ. Ông vừa chiến đấu, vừa động viên đồng đội: “Còn người là còn trận địa!”
Địch tràn lên ngày càng đông. Tình thế trở nên vô cùng nguy cấp. Nếu trận địa bị phá vỡ, tuyến phòng thủ phía sau sẽ gặp nguy hiểm. Không một chút chùn bước, ông xung phong lên phía trước.
Dưới làn đạn dày đặc, ông bình tĩnh chiến đấu, ngăn chặn từng đợt tấn công của kẻ thù. Dù bị thương, ông vẫn không rời vị trí. Máu thấm vào đất. Nhưng ý chí thì không hề lay chuyển.
Trong khoảnh khắc cam go nhất, khi địch tiến sát trận địa, anh đã dồn hết sức lực còn lại để chiến đấu đến cùng, giữ vững vị trí cho đồng đội. Trận chiến kết thúc. Trận địa được bảo vệ. Nhưng ông – người chiến sĩ kiên cường – đã nằm lại nơi chiến hào.
Ông là biểu tượng của sự bền bỉ, của lòng dũng cảm, của tinh thần “còn người là còn trận địa”.



