Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI GIỮ LỬA GIỮA ĐẠI NGÀN

Quảng Ngãi18/09/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Khánh Sơn (Xã Khánh Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI GIỮ LỬA GIỮA ĐẠI NGÀN

NGƯỜI GIỮ LỬA GIỮA ĐẠI NGÀN

 Có những câu chuyện càng đi qua năm tháng càng trở nên quý giá. Bởi phía sau mỗi câu chuyện là một cuộc đời, một thế hệ đã từng sống, chiến đấu và hy sinh để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình. Giữa đại ngàn Khánh Sơn, có một người con Raglai đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho quê hương. Đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bo Bo Tới.

Câu chuyện về ông không chỉ là câu chuyện về những chiến công trong thời hoa lửa, mà còn là câu chuyện về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và trách nhiệm với quê hương.

Bo Bo Tới sinh năm 1945, là người dân tộc Raglai, quê ở Sơn Trung, huyện Khánh Sơn, tỉnh Khánh Hòa. Tuổi thơ của ông gắn với núi rừng, buôn làng và cuộc sống của đồng bào Raglai. Nhưng chiến tranh đã khiến quê hương phải đối mặt với bom đạn và mất mát.Năm 17 tuổi, Bo Bo Tới tham gia cách mạng, làm nhiệm vụ liên lạc cho cơ quan Huyện ủy. Từ một người làm công tác giao liên, ông từng bước trưởng thành trong chiến đấu, đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ và trở thành Xã đội trưởng xã Sơn Trung. Trong những năm tháng gian khổ ấy, núi rừng vừa là quê hương, vừa là nơi ông cùng đồng đội chiến đấu, bảo vệ từng bản làng.

Trong chiến tranh, Khánh Sơn là địa bàn có vị trí quan trọng. Quân địch nhiều lần tổ chức càn quét, đánh phá nhằm kiểm soát vùng căn cứ. Trong điều kiện vũ khí hạn chế, Bo Bo Tới cùng đồng đội dựa vào địa hình núi rừng, phát huy sự nhanh nhạy, bí mật và bất ngờ để chiến đấu. Năm 1966, khi phát hiện một tiểu đội lính Mỹ lùng sục vào xã, ông đã chủ động nổ súng, tiêu diệt 2 tên, buộc số còn lại phải tháo chạy. Năm 1971, khi quân địch tập trung đánh phá Sơn Trung và tìm cách lập cứ điểm tại khu vực đồi Tà Nĩa, Bo Bo Tới cùng lực lượng du kích địa phương tiếp tục tổ chức chiến đấu, tận dụng địa hình để chống lại các cuộc càn quét. Theo tư liệu lịch sử, từ năm 1965 đến tháng 4 năm 1975, ông tham gia 25 trận đánh, tiêu diệt 60 tên địch, làm bị thương 15 tên, bắn rơi 2 máy bay lên thẳng và phá hủy 1 xe quân sự. Những con số ấy ghi lại chiến công. Nhưng phía sau những con số là cả một tuổi trẻ đã sống giữa bom đạn, hiểm nguy và sự mất mát.

Ngày 20 tháng 10 năm 1976, Bo Bo Tới được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, khi đang là Xã đội trưởng xã Sơn Trung.

Danh hiệu cao quý ấy là sự ghi nhận đối với những thành tích đặc biệt xuất sắc của ông trong cuộc kháng chiến, đồng thời là niềm tự hào của đồng bào Raglai và nhân dân Khánh Sơn. Sau chiến tranh, người anh hùng trở về với cuộc sống bình dị của quê hương, tiếp tục tham gia công tác địa phương và góp sức xây dựng cuộc sống mới.

Điều còn lại trong câu chuyện về Bo Bo Tới không chỉ là những chiến công, mà còn là tình yêu quê hương và tinh thần trách nhiệm được truyền lại cho thế hệ sau. Chúng tôi – những đoàn viên của Chi đoàn Trường Mầm non 1.6 – hôm nay được sống và làm việc trong hòa bình. Mỗi ngày, công việc của chúng tôi bắt đầu bằng tiếng cười trẻ thơ, những bài hát, điệu múa và những câu chuyện đầu đời. Tìm hiểu về Bo Bo Tới, chúng tôi càng thấm thía rằng sự bình yên hôm nay là thành quả của biết bao thế hệ đã hy sinh.

Là giáo viên mầm non, chúng tôi hiểu rằng trẻ nhỏ chưa thể tiếp nhận lịch sử theo cách của người lớn. Nhưng chúng tôi có thể kể cho trẻ những câu chuyện phù hợp về quê hương, về những người đã góp phần bảo vệ quê hương. Từ đó, gieo vào tâm hồn trẻ những hạt giống đầu tiên của lòng biết ơn, tình yêu quê hương, tình yêu đất nước và niềm tự hào dân tộc.

Chúng tôi tin rằng thế hệ trẻ không chỉ là người tiếp nhận lịch sử mà còn có trách nhiệm lưu giữ và kể lại lịch sử. Khi thực hiện câu chuyện về Anh hùng Bo Bo Tới, chúng tôi muốn nhắc mình và các đoàn viên, thanh niên rằng: lịch sử của quê hương không ở đâu xa. Lịch sử hiện diện trong những con người, những địa danh và những câu chuyện ngay quanh chúng ta.

Bo Bo Tới đã đi qua thời hoa lửa. Thế hệ của ông đã gửi lại cho hôm nay một cuộc sống hòa bình bằng những năm tháng chiến đấu và hy sinh. Còn chúng tôi – tuổi trẻ Mầm non 1.6 – đang sống trong một thời đại khác. Chúng tôi không cầm súng ra trận, nhưng có thể cầm bút, đứng trên bục giảng, gieo những hạt giống tốt đẹp vào tâm hồn trẻ nhỏ; dùng sức trẻ để xây dựng tập thể, học tập, sáng tạo và hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình. Đó là cách tuổi trẻ hôm nay tiếp nối thế hệ trước: không phải bằng cách lặp lại quá khứ, mà bằng cách sống xứng đáng với quá khứ.

Anh hùng Bo Bo Tới đã thắp lên một ngọn lửa giữa đại ngàn. Ngọn lửa ấy đã cháy qua những năm tháng chiến tranh, cháy trong ký ức của quê hương. Và hôm nay, chúng tôi xin được nhận lấy ngọn lửa ấy – không để nó tắt, mà để truyền tiếp cho những thế hệ trẻ đang lớn lên trên chính mảnh đất này.

Người anh hùng có thể đi qua một thời đại.
Nhưng ngọn lửa họ để lại có thể đi qua nhiều thế hệ.

Bo Bo Tới đã đi qua thời hoa lửa.
Còn chúng tôi – tuổi trẻ Mầm non 1.6 – xin tiếp tục giữ lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ LỬA GIỮA ĐẠI NGÀN | Câu chuyện thời hoa lửa