“Người giữ lửa giữa đồng trống”
Năm 1966, trên cánh đồng lúa bát ngát của một làng quê miền Bắc, Hòa – một cô gái 18 tuổi – cùng nhóm thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực vào chiến khu. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm, bởi máy bay địch luôn bay rình rập từ trên cao. Một chiều, khi Hòa đang dìu một bao gạo qua cánh đồng trống, tiếng rít của máy bay làm tim cô như thắt lại. Đồng đội đã kịp tìm chỗ núp, còn Hòa đứng giữa đồng, cảm giác như mọi thứ tĩnh lặng đến đáng sợ. Nhưng cô không
Năm 1966, trên cánh đồng lúa bát ngát của một làng quê miền Bắc, Hòa – một cô gái 18 tuổi – cùng nhóm thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực vào chiến khu. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm, bởi máy bay địch luôn bay rình rập từ trên cao.
Một chiều, khi Hòa đang dìu một bao gạo qua cánh đồng trống, tiếng rít của máy bay làm tim cô như thắt lại. Đồng đội đã kịp tìm chỗ núp, còn Hòa đứng giữa đồng, cảm giác như mọi thứ tĩnh lặng đến đáng sợ. Nhưng cô không bỏ chạy. Trong túi áo, Hòa vẫn giữ bức ảnh mẹ và lời nhắn nhủ: “Hãy làm việc tốt, giữ lửa cho quê hương.”
Khi máy bay rời đi, Hòa nhẹ nhàng đặt bao gạo xuống bờ suối, hít một hơi thật sâu. Cô biết rằng mỗi bước đi, mỗi nỗ lực nhỏ bé của tuổi trẻ như cô là một ngọn lửa thắp sáng hy vọng, giữ cho quê hương không bao giờ tắt. Những đêm sau đó, Hòa cùng các bạn nhóm trại, kể chuyện về những người lính chiến đấu, về những chiến công nhỏ mà họ góp phần tạo nên, để mỗi người thêm vững tin vào ngày mai.


