Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI "GIỮ LỬA" GIỮA THỜI "HOA LỬA"

NGƯỜI "GIỮ LỬA" GIỮA THỜI "HOA LỬA" kể về cuộc đời và những cống hiến của Anh hùng Phạm Kiều Đa trong kháng chiến chống Mỹ. Câu chuyện khắc họa tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường và sự hi sinh cao cả của ông cùng đồng đội để giành lại độc lập cho quê hương. Qua đó, tác phẩm gửi gắm thông điệp ý nghĩa về lòng yêu nước và trách nhiệm của thế hệ hôm nay trong việc giữ gìn, xây dựng đất nước.

Đà Nẵng21/04/2026Lê Thị Hằng (Chi đoàn trường TH Nguyễn Văn Trỗi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI "GIỮ LỬA" GIỮA THỜI "HOA LỬA"

Nhân chứng lịch sử: Anh hùng LLVT nhân dân Phạm Kiều Đa

Trong dòng chảy bất tận của lịch sử dân tộc, có những câu chuyện như những đốm lửa nhỏ nhưng lại đủ sức soi sáng cả một thời kỳ gian khó. Đó là câu chuyện về những con người bình dị, xuất thân từ những làng quê nghèo, không mang trong mình điều gì lớn lao ngoài một trái tim yêu nước nồng nàn và ý chí kiên cường. Họ đã bước ra từ cuộc sống đời thường, đối mặt với bom đạn, hiểm nguy, sẵn sàng hi sinh tuổi trẻ để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Chính họ đã viết nên những trang sử hào hùng bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của mình.

Trong số những con người ấy, ông Phạm Kiều Đa – một chiến sĩ biệt động thành kiên trung – là hình ảnh tiêu biểu cho tinh thần bất khuất của người Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến. Cuộc đời và những cống hiến của ông không chỉ là minh chứng cho lòng dũng cảm, mà còn là nguồn cảm hứng mạnh mẽ, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị thiêng liêng của hòa bình và trách nhiệm tiếp nối truyền thống cha ông.

Sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê Hòa Vang, tuổi thơ của ông Phạm Kiều Đa gắn liền với những tháng ngày chứng kiến cảnh quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh. Chính những mất mát và đau thương ấy đã sớm hun đúc trong ông lòng căm thù giặc và ý chí đứng lên bảo vệ Tổ quốc.

Đầu năm 1964, khi thời cơ đến, ông cùng lực lượng thanh niên, sinh viên và nhân dân Đà Nẵng đã dũng cảm đứng lên đấu tranh. Những cuộc biểu tình, đình công, bãi khóa diễn ra mạnh mẽ, thể hiện khát vọng tự do, dân chủ và lòng yêu nước cháy bỏng. Suốt 9 ngày đêm, họ đã kiên cường nắm giữ chính quyền, thắp lên niềm tin vào một ngày mai độc lập.

Mùa xuân năm 1975, thời khắc lịch sử đã điểm. Trong chiến dịch giải phóng Đà Nẵng, ông Phạm Kiều Đa được giao nhiệm vụ chỉ huy lực lượng biệt động thành thực hiện những nhiệm vụ vô cùng quan trọng giữa lòng thành phố. Trước những mục tiêu kiên cố và được canh phòng nghiêm ngặt, ông và đồng đội vẫn giữ vững tinh thần “nhanh chóng, táo bạo, chắc thắng”.

Những chiến sĩ biệt động đã cải trang, bí mật tiếp cận, bất ngờ tấn công khiến kẻ địch hoang mang tháo chạy. Từng bước, từng vị trí quan trọng được giải phóng. Và rồi, vào trưa ngày 29 tháng 3 năm 1975, lá cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tung bay trên nóc Tòa thị chính Đà Nẵng. Đó không chỉ là dấu mốc chiến thắng, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, trí tuệ và tinh thần đoàn kết của cả dân tộc.

Nhưng chiến thắng ấy cũng được đánh đổi bằng sự hi sinh thầm lặng. Những người đồng đội của ông – còn rất trẻ – đã ngã xuống khi ngày hòa bình chỉ còn trong gang tấc. Nỗi đau ấy không bao giờ nguôi, nhưng cũng chính là động lực để những người còn sống tiếp tục cống hiến.

Sau chiến tranh, ông Phạm Kiều Đa lại cùng đồng đội lặng lẽ bước vào một “trận chiến” khác – dò gỡ bom mìn. Với tinh thần trách nhiệm cao, họ đã thu gom, tiêu hủy hàng vạn quả mìn, trả lại sự bình yên cho mảnh đất quê hương.

Năm tháng sẽ dần lùi xa, nhưng những dấu ấn của một thời hoa lửa vẫn còn đó, lặng lẽ mà bền bỉ trong ký ức dân tộc. Câu chuyện về ông Phạm Kiều Đa không chỉ dừng lại ở một chiến công hay một danh hiệu, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự dấn thân và tinh thần sống vì cộng đồng. Ngọn cờ năm ấy không chỉ tung bay trên nóc Tòa thị chính Đà Nẵng, mà còn trở thành ngọn lửa âm ỉ cháy trong trái tim bao thế hệ người Việt Nam.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, mỗi chúng ta không còn cầm súng ra trận, nhưng lại có một “mặt trận” khác – đó là học tập, rèn luyện và xây dựng quê hương. Đặc biệt với các em học sinh, việc chăm ngoan, nỗ lực vươn lên trong học tập, sống có trách nhiệm và biết yêu thương, sẻ chia chính là cách thiết thực nhất để tri ân những hi sinh của cha ông.

Hãy để câu chuyện về ông Phạm Kiều Đa trở thành một lời nhắc nhở: sống không chỉ cho riêng mình, mà còn vì những giá trị lớn lao hơn. Bởi mỗi hành động tốt hôm nay, dù nhỏ bé, cũng chính là một cách để tiếp nối ngọn cờ năm xưa – ngọn cờ của lòng yêu nước, của khát vọng vươn lên và của một Việt Nam mãi mãi hòa bình, phát triển.

Top of Form

Bottom of Form

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn