Người Giữ Lửa Hậu Phương: Cụ Bà Đoàn Thị Sự
Làng quê tôi những ngày tháng Tư lịch sử thường râm ran những câu chuyện cũ. Người già kể cho con cháu nghe về những trận càn, về những người anh hùng đã ngã xuống. Nhưng có một câu chuyện mà ai cũng thuộc nằm lòng, câu chuyện về "bà Sự nấu cơm nuôi quân" – một câu chuyện giản dị, mộc mạc như chính con người và mảnh đất nơi đây.
Cụ bà Đoàn Thị Sự, tên thật là Đoàn Thị Sự, là một người mẹ, người bà bình dị như bao người phụ nữ Việt Nam khác. Khi tiếng súng chiến tranh vang lên, cả nước dồn sức cho tiền tuyến, Cụ Sự cùng người dân Khoái Châu cũng không đứng ngoài cuộc. Nhà Cụ trở thành một trong những điểm tựa bí mật của bộ đội địa phương và du kích.
Thuở ấy, giặc càn quét liên miên, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nơi đây, mỗi người dân đều là một chiến sĩ, mỗi mái nhà, mỗi mảnh vườn đều là chiến hào. Cụ Sự đảm nhận một nhiệm vụ vô cùng quan trọng: lo cơm nước cho các anh bộ đội. Đó không phải là những bữa cơm đầy đủ, thịnh soạn, mà là những nắm cơm độn khoai, độn sắn, nhưng chứa chan tình quân dân ấm áp.
Gian bếp nhỏ của Cụ, nằm khuất sau vườn chuối um tùm, lúc nào cũng đỏ lửa từ lúc gà gáy sáng cho đến tận khuya. Khói bếp bay lên không phải chỉ để nấu nướng, mà còn là để che mắt địch. Cụ luôn cẩn trọng trong từng hành động, làm sao để giữ bí mật tuyệt đối.
Nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất. Cụ đã nghĩ ra cách giấu những bao gạo quý giá - thứ lương thực thiết yếu giữa thời bom đạn - ngay trong mảnh vườn nhà mình. Dưới những gốc chuối xanh mướt, Cụ đào hầm bí mật, phủ rơm rạ và đất lên trên. Vườn chuối ấy trở thành "kho lương" an toàn cho cách mạng. Mỗi khi đêm xuống, Cụ lại lén lút đưa gạo từ dưới hầm lên, vo gạo, nấu cơm. Mùi cơm lan tỏa trong đêm, không chỉ làm ấm lòng những chiến sĩ đang đói, mà còn sưởi ấm niềm tin chiến thắng trong lòng Cụ.
Cụ kể lại, có những đêm, giặc đóng quân ngay đầu làng, tiếng súng, tiếng bước chân lính gác làm tim Cụ đập thình thịch. Cụ phải nín thở, lắng nghe động tĩnh, chỉ dám nhóm lửa nhỏ liu riu, canh sao cho khói không bay lên cao quá, sợ lộ. Mỗi lần đưa cơm ra trận địa, thấy bộ đội ăn ngon lành, Cụ lại thấy lòng mình nhẹ nhõm, dù có mệt mỏi đến đâu cũng tan biến hết. Cụ thương các anh bộ đội như con, thương những người lính trẻ chưa kịp hưởng trọn tuổi thanh xuân đã phải cầm súng chiến đấu.
Chiến tranh rồi cũng qua đi, đất nước hòa bình, non sông thu về một mối. Thế hệ những người lính năm xưa giờ đã tóc bạc, còn Cụ Đoàn Thị Sự đã ở cái tuổi gần đất xa trời. Nhưng ký ức về những năm tháng hào hùng ấy vẫn vẹn nguyên. Cụ vẫn giữ lại những kỷ vật của một thời: chiếc nồi đồng méo mó vì bom đạn, chiếc chõng tre dùng để gánh cơm, chiếc bát sứt mẻ... Những vật dụng cũ kỹ, mộc mạc ấy, đối với Cụ, còn quý giá hơn bất cứ thứ vàng bạc châu báu nào. Chúng là minh chứng cho một giai đoạn lịch sử không thể nào quên, là lời nhắc nhở về sự hy sinh cao cả của biết bao thế hệ đi trước.
Tấm gương của Cụ Đoàn Thị Sự là đại diện tiêu biểu cho tinh thần "hậu phương vững chắc" của nhân dân ta. Sự hy sinh thầm lặng, không tên tuổi của Cụ và biết bao người mẹ, người chị khác đã góp phần to lớn vào chiến thắng chung của dân tộc. Chính tình quân dân gắn bó keo sơn, sự đùm bọc, che chở ấy đã tạo nên sức mạnh tổng hợp, đánh tan mọi âm mưu của kẻ thù.
Ngày nay, khi cuộc sống đã đổi thay, những câu chuyện như của Cụ Sự trở thành bài học lịch sử sống động, nhắc nhở thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước, về giá trị của hòa bình và độc lập. Lòng dũng cảm của Cụ không phải là xông pha nơi tiền tuyến, mà là giữ vững niềm tin, là hành động thiết thực, len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống để tiếp sức cho cách mạng.
Cụ bà Đoàn Thị Sự đã đi vào lòng người dân Khoái Châu như một huyền thoại sống. Câu chuyện của Cụ mãi là một nốt trầm sâu lắng, ngân vang mãi trong bản anh hùng ca của dân tộc Việt Nam.



