Bài viết

NGƯỜI GIỮ LỬA KÝ ỨC

Ninh Bình19/04/2026Nguyễn Thùy Dung (Trường Mầm non Hải Tây)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI GIỮ LỬA KÝ ỨC

Chiều muộn, sân trường vắng dần sau giờ tan học. Ở góc phòng truyền thống, ông Ba vẫn lặng lẽ lau từng khung ảnh đã ngả màu thời gian. Ông không phải giáo viên, cũng chẳng phải cán bộ quản lý. Ông chỉ là một người cựu chiến binh được mời về trông coi căn phòng nhỏ ấy.

Nhưng với ông, nơi này không nhỏ.

Nó là cả một phần đời.

Mỗi bức ảnh treo trên tường đều là một câu chuyện. Có người ông từng gặp. Có người ông chỉ biết qua lời kể. Nhưng tất cả đều có chung một điểm: họ đã đi qua chiến tranh bằng tất cả tuổi trẻ của mình.

Một nhóm học sinh bước vào. Các em nhìn quanh, có phần tò mò nhưng cũng nhanh chóng mất tập trung. Một em hỏi:
“Ông ơi, những người này là ai ạ?”

Ông Ba dừng tay. Ông nhìn các em, rồi chậm rãi nói:
“Là những người đã sống để các cháu được lớn lên trong yên bình.”

Câu trả lời không dài, nhưng khiến căn phòng như lắng lại.

Ông bắt đầu kể. Không phải những trận đánh hào hùng, không phải chiến công rực rỡ. Ông kể về những ngày đói, những đêm hành quân trong mưa, những lần chia nhau từng ngụm nước.

Một em học sinh bỗng hỏi:
“Ông có sợ không?”

Ông Ba cười nhẹ:
“Sợ chứ. Ai mà không sợ. Nhưng nếu ai cũng sợ mà dừng lại… thì đất nước sẽ ra sao?”

Các em im lặng. Ánh mắt dần thay đổi.

Trước khi ra về, một em quay lại, cúi đầu trước bức ảnh mà em không biết tên. Ông Ba nhìn theo, lòng chợt ấm lên.

Ông hiểu rằng, ký ức không chỉ nằm trong quá khứ.

Nó sống… khi có người lắng nghe.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn