Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI GIỮ LỬA KÝ ỨC

Con đường dẫn vào ấp Thạnh Hưng, xã Phú Quới một buổi chiều tháng sáu ngập nắng. Giữa khung cảnh thanh bình của vùng quê Vĩnh Long hôm nay, thật khó hình dung rằng nơi đây có một người từng đi qua những tháng ngày khốc liệt nhất của cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam.

Vĩnh Long24/06/2026BCH LCĐ Khoa Dược - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Diệp Anh Tuấn đón chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu. Mái tóc đã bạc theo năm tháng, giọng nói chậm rãi và điềm đạm. Nếu không được giới thiệu trước, có lẽ ít ai nghĩ người đàn ông giản dị ấy từng là một thanh niên xung phong sống giữa bom đạn chiến trường cách đây gần nửa thế kỷ.

Nhấp ngụm trà nóng, ông bắt đầu kể về những năm tháng tuổi trẻ của mình.

Năm 1978, khi đất nước vừa bước qua chiến tranh chưa bao lâu, biên giới Tây Nam lại vang lên tiếng súng. Những thông tin về tình hình căng thẳng nơi biên giới liên tục được truyền về các địa phương. Khi ấy, chàng trai Diệp Anh Tuấn mới ngoài đôi mươi đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên Xung phong huyện Long Hồ.

"Thời đó, thanh niên ai cũng nghĩ đơn giản lắm. Đất nước cần thì mình đi thôi", ông nhớ lại.

Câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng cả một lý tưởng sống của thế hệ thanh niên thời chiến.

Tại Trung đoàn 1 Thanh niên Xung phong, ông được giao nhiệm vụ thư ký quân số. Công việc tưởng chừng gắn liền với giấy tờ, sổ sách nhưng thực tế lại không hề nhẹ nhàng. Ngoài nhiệm vụ chuyên môn, ông cùng đồng đội tham gia vận chuyển lương thực, tải đạn, đào công sự và hỗ trợ các đơn vị chiến đấu.

Chiến trường không phân biệt ai là cán bộ hay chiến sĩ, ai làm hậu cần hay trực tiếp chiến đấu. Mỗi người đều là một mắt xích quan trọng trong guồng máy chung.

Những ngày ấy, thiếu thốn là chuyện thường tình. Có những đêm đơn vị hành quân liên tục trong bóng tối. Có những bữa cơm ăn vội bên chiến hào. Và cũng có những khoảnh khắc mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một tiếng nổ.

Nhưng điều khiến ông nhớ nhất không phải là những gian khổ ấy.

Đó là tình đồng đội.

Ánh mắt ông chùng xuống khi nhắc đến đồng chí Mạc Tuấn Sơn – người Đại đội phó đã anh dũng hy sinh trong chiến dịch.

"Đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in ngày nhận tin anh Sơn bị thương nặng. Lúc đó ai cũng cầu mong anh qua khỏi. Nhưng rồi anh đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường."

Nói đến đây, ông lặng đi vài giây.

Sự im lặng ấy dường như chứa đựng cả một khoảng trời ký ức.

Chiến tranh đã lùi xa, những người lính năm xưa nay tóc đã bạc. Thế nhưng ký ức về đồng đội vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim họ. Bởi chiến tranh không chỉ để lại những chiến công mà còn khắc sâu những mất mát không thể nào quên.

Rời chiến trường, ông Diệp Anh Tuấn trở về quê hương, bắt đầu cuộc sống mới như bao người dân khác. Không chọn nghỉ ngơi sau những năm tháng cống hiến, ông tiếp tục tham gia công tác địa phương, góp sức xây dựng quê hương.

Hiện nay, ông đang đảm nhiệm vai trò Đội trưởng Văn phòng ấp Thạnh Hưng. Công việc tuy bình dị nhưng vẫn đòi hỏi tinh thần trách nhiệm, sự tận tụy và gắn bó với người dân.

Nhìn cách ông cần mẫn với công việc hằng ngày, chúng tôi nhận ra rằng phẩm chất của người thanh niên xung phong năm nào vẫn chưa hề thay đổi. Chỉ khác rằng, nếu ngày trước ông góp sức bảo vệ biên cương bằng tuổi trẻ thì hôm nay ông góp sức xây dựng quê hương bằng kinh nghiệm và trách nhiệm của một người đảng viên, một người cán bộ cơ sở.

Cuộc trò chuyện kết thúc khi nắng chiều dần tắt sau những hàng cây ven đường. Chia tay ông Diệp Anh Tuấn, điều còn đọng lại không chỉ là câu chuyện về chiến tranh mà còn là hình ảnh của một thế hệ sống đẹp, sống trách nhiệm và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.

Những người như ông không thường nhắc nhiều về công lao của mình. Họ chọn sống giản dị giữa đời thường. Nhưng chính sự giản dị ấy lại làm nên vẻ đẹp bền vững của một thế hệ đã dành trọn tuổi xuân cho đất nước.

Và có lẽ, đó chính là ngọn lửa ký ức vẫn đang âm thầm cháy sáng trong trái tim người cựu Thanh niên Xung phong năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn