Bài viết

NGƯỜI GIỮ LỬA KÝ ỨC

Tuyên Quang07/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI GIỮ LỬA KÝ ỨC

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ “TỌA ĐỘ LỬA” VỊ XUYÊN

Giữa những nếp nhà bình yên nép mình bên sườn núi, có một người đàn ông vẫn lặng lẽ sống như bao người khác. Nhưng ít ai biết rằng, phía sau dáng vẻ điềm đạm ấy là cả một quãng đời “hoa lửa” không thể nào quên. Ông là Sùng Seo Hồ, sinh năm 1954—một người lính đã đi qua những năm tháng ác liệt nhất nơi mặt trận Vị Xuyên.

Tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm đất nước còn bộn bề khó khăn, khi từng tấc đất biên cương đều cần được gìn giữ bằng mồ hôi và máu. Tháng 5 năm 1978, khi vừa tròn tuổi đôi mươi, ông lên đường nhập ngũ. Ngày rời bản, không có những lời hứa dài dòng, chỉ có ánh mắt của mẹ và cái siết tay thật chặt—như gửi gắm cả niềm tin vào đứa con trai sẽ trưởng thành giữa chiến tranh.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên mặt trận Vị Xuyên—nơi mà những người lính vẫn gọi bằng cái tên “tọa độ lửa”. Ở đó, núi đá dựng đứng như bức tường thành, còn bom đạn thì ngày đêm cày xới từng triền dốc. Người lính không chỉ chiến đấu với kẻ thù, mà còn phải đối mặt với cái lạnh cắt da, cái đói, cái khát và cả sự cô độc nơi rừng sâu.

Cuộc sống nơi chiến hào khắc nghiệt đến mức mỗi bữa cơm đều trở nên quý giá. Có những ngày, họ ăn vội trong tiếng pháo nổ, vừa ăn vừa sẵn sàng cầm súng. Có những đêm không ngủ, mắt dõi theo từng chuyển động giữa màn sương dày đặc. Mỗi bước chân tuần tra trên núi đá đều là một lần đối diện với hiểm nguy rình rập.

Nhưng giữa tất cả những khắc nghiệt ấy, điều khiến ông Hồ nhớ nhất không phải là bom đạn, mà là tình đồng đội. Những người lính trẻ, đến từ nhiều miền quê khác nhau, đã trở thành anh em ruột thịt. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng động viên nhau vượt qua nỗi sợ và sự mệt mỏi. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, tình đồng chí chính là điểm tựa để mỗi người vững vàng hơn.

Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương. Vết thương ấy đã theo ông suốt cuộc đời, trở thành dấu tích không thể xóa nhòa của một thời lửa đạn. Nhưng ông chưa bao giờ coi đó là mất mát. Ngược lại, ông xem đó là minh chứng cho quãng đời mà mình đã sống trọn vẹn với trách nhiệm của một người lính.

Tháng 6 năm 1982, sau hơn bốn năm quân ngũ, ông hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương. Khuôn Lùng đón ông bằng sự bình yên rất đỗi giản dị—không còn tiếng súng, không còn khói lửa, chỉ còn tiếng gió núi và nhịp sống chậm rãi của bản làng.

Trở lại đời thường, ông tiếp tục lao động, làm nương, dựng nhà, nuôi con. Dù mang thương tật, ông chưa bao giờ cho phép mình yếu đuối. Ý chí của người lính năm xưa vẫn theo ông trong từng việc nhỏ của cuộc sống. Ông sống giản dị, cần mẫn và luôn sẵn sàng tham gia các hoạt động của địa phương, trở thành tấm gương về nghị lực và trách nhiệm.

Đối với ông, Vị Xuyên không chỉ là một địa danh. Đó là nơi ông đã gửi lại một phần tuổi trẻ, một phần máu xương và cả những ký ức không thể gọi tên. Nơi ấy có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại, có những ngày tháng mà mỗi khoảnh khắc đều đáng giá bằng cả một đời người.

Câu chuyện của ông Sùng Seo Hồ không chỉ là câu chuyện của riêng một con người, mà là hình ảnh tiêu biểu của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam—những người đã sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để lên đường giữ nước. Họ không chọn gian khổ, nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã không lùi bước.

Những vết thương chiến tranh có thể ở lại trên cơ thể, nhưng điều còn lại lớn hơn chính là niềm tự hào. Và trong sự bình yên của hôm nay, câu chuyện về người lính trở về từ “tọa độ lửa” ấy vẫn lặng lẽ nhắc nhở: hòa bình không phải điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng cả một thời “hoa lửa” của những con người như ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn