Bài viết

Người giữ lửa là một trong những ký ức

Ninh Bình05/05/2026Phạm Thị Thanh Ngát (Đoàn xã Khánh Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khốc liệt của Kháng chiến chống Pháp, khi đất nước còn chìm trong khói bom và đói rét, có những con người đã sống và cống hiến theo cách rất riêng – lặng lẽ nhưng bền bỉ như một ngọn lửa âm ỉ giữa đêm dài. Câu chuyện về Người giữ lửa là một trong những ký ức như thế.

Không ai nhớ rõ tên anh. Giữa đoàn quân hành quân xuyên rừng sâu, anh chỉ là một người lính nhỏ bé với chiếc ba lô cũ kỹ. Trong đó không có vũ khí tối tân, chỉ có vài ống nứa, ít tro than và một chiếc bếp đất giản dị. Công việc của anh cũng không phải xông pha trận mạc, mà là nấu những bữa cơm cho đồng đội.

Nhưng giữa chiến tranh, một bữa cơm nóng lại là điều xa xỉ.

Khói bếp có thể khiến kẻ thù phát hiện. Ánh lửa có thể kéo theo bom đạn. Nhiều đơn vị phải ăn cơm nguội, thậm chí nhịn đói để giữ bí mật. Những bữa ăn lạnh lẽo ấy khiến sức lực suy giảm, tinh thần dần cạn kiệt. Người lính không chỉ chiến đấu với kẻ thù, mà còn phải chống chọi với chính sự mỏi mệt trong lòng mình.

Nhìn thấy điều đó, Người giữ lửa không cam chịu.

Anh lặng lẽ mày mò, thử nghiệm hết lần này đến lần khác. Có những đêm, khi đồng đội đã ngủ say, anh vẫn một mình bên những hố đất nhỏ, tìm cách nhóm lửa sao cho không có khói. Đôi tay anh phồng rộp vì bỏng, đôi mắt cay xè vì khói, nhưng anh chưa từng dừng lại.

Rồi một ngày, điều kỳ diệu đã đến.

Giữa cơn mưa rừng nặng hạt, khi cả đơn vị mệt mỏi và gần như tuyệt vọng, anh lại nhóm bếp. Lần này, khói không bay lên. Ngọn lửa cháy âm ỉ dưới lòng đất, len lỏi qua những ống dẫn, tan vào không khí mà không để lại dấu vết. Một nồi cơm nóng dần chín, tỏa hương dịu nhẹ giữa núi rừng.

Những người lính ngỡ ngàng.

Lần đầu tiên sau bao ngày gian khổ, họ được ăn một bữa cơm nóng mà không lo bị phát hiện. Trong khoảnh khắc ấy, không ai nói thành lời, nhưng trong lòng mỗi người đều dâng lên một cảm xúc mãnh liệt – niềm tin đã trở lại.

Từ đó, chiếc bếp nhỏ theo chân đơn vị đi khắp chiến trường. Nó không chỉ nuôi dưỡng thể lực, mà còn sưởi ấm tinh thần. Ở đâu có ngọn lửa ấy, ở đó có hy vọng, có sự sống, có niềm tin vào ngày mai.

Khi chiến dịch lớn mở ra, những đoàn quân tiến về Điện Biên với quyết tâm làm nên lịch sử. Trong những ngày ác liệt ấy, chiếc bếp không khói trở thành một phần thầm lặng nhưng không thể thiếu, góp phần làm nên chiến thắng vang dội của Chiến thắng Điện Biên Phủ.

Nhưng Người giữ lửa thì không còn nữa.

Người ta kể rằng, trong một lần đơn vị di chuyển dưới làn pháo kích, anh đã bị thương. Trước khi ngã xuống, anh vẫn cố giữ chặt chiếc bếp trong tay, như thể đang bảo vệ một điều gì đó lớn lao hơn cả chính mình.

Khi đồng đội quay lại, chỉ còn chiếc bếp nằm lặng giữa đất đá.

Không khói. Không lửa.

Nhưng kỳ lạ thay, ai cũng cảm nhận được rằng ngọn lửa ấy vẫn chưa tắt. Nó đã chuyển từ chiếc bếp nhỏ sang trái tim của những người ở lại.

Nhiều năm sau, trong một lớp học bình yên giữa thời hòa bình, một thầy giáo già kể lại câu chuyện ấy cho học sinh. Ông không nói tên nhân vật ngay, chỉ gọi đó là Người giữ lửa.

Cả lớp im lặng lắng nghe.

Đến cuối câu chuyện, ông nhẹ nhàng nói:

-Đó là hình ảnh ẩn dụ của Hoàng Cầm – người đã sáng tạo ra chiếc bếp không khói, góp phần quan trọng vào cuộc kháng chiến. Nhưng cũng là biểu tượng cho biết bao con người âm thầm cống hiến, không cần được ghi danh.

Một học sinh đứng lên, giọng run run:

-Thưa thầy… vậy hôm nay, chúng em phải làm gì để xứng đáng với họ?”

Thầy nhìn cả lớp, ánh mắt vừa nghiêm nghị, vừa ấm áp:

-Các em không cần cầm súng. Nhưng mỗi người phải trở thành một ‘người giữ lửa’ của thời đại mình.

Câu chuyện về Người giữ lửa gửi đến chúng ta những bài học sâu sắc:

Trước hết, lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong chiến tranh, mà còn nằm ở những hành động nhỏ bé nhưng có ích cho cộng đồng. Sự cống hiến thầm lặng đôi khi lại tạo nên giá trị lớn lao cho cả dân tộc.

Thứ hai, trí tuệ và sáng tạo chính là sức mạnh. Một phát minh giản dị như chiếc bếp không khói đã góp phần thay đổi cục diện chiến trường, cho thấy khi con người biết suy nghĩ và dám hành động, họ có thể làm nên điều phi thường.

Cuối cùng, thế hệ trẻ hôm nay cần ý thức rõ trách nhiệm của mình. Chúng ta không được sống thờ ơ, vô nghĩa trước những hy sinh của cha ông. Mỗi người cần học tập nghiêm túc, rèn luyện bản thân, sống có lý tưởng và sẵn sàng cống hiến.

Hãy giữ trong tim mình một ngọn lửa –Ngọn lửa của khát vọng, của trách nhiệm, của lòng tự hào dân tộc.

Bởi vì…Lịch sử không chỉ nằm trong sách vở,mà đang sống trong cách chúng ta lựa chọn và hành động mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người giữ lửa là một trong những ký ức | Câu chuyện thời hoa lửa