Người giữ lửa lịch sử dưới mái đình làng
Sự tiếp nối truyền thống và lòng biết ơn của thế hệ hôm nay.
Nếu ai có dịp ghé thăm những ngôi đình cổ tại Ninh Giang vào những buổi chiều tà, có lẽ sẽ gặp hình ảnh một ông cụ tóc bạc phơ, ngực lấp lánh huân chương, đang say sưa kể chuyện cho đám trẻ nhỏ. Đó là những người thương binh "tàn nhưng không phế", những nhân chứng sống của một thời oanh liệt. Với các ông, kể chuyện không chỉ là ôn lại kỷ niệm, mà là một "mệnh lệnh từ trái tim" để lửa truyền thống không bao giờ nguội lạnh.
Ông thường kể về cái đêm cả xã thức trắng để tiễn đoàn quân Nam tiến, cả làng đỏ rực ánh đuốc, tiếng hát át tiếng bom. Ông kể về những người mẹ Ninh Giang thắt lưng buộc bụng, gom góp từng bát gạo để gửi ra tiền tuyến. Những câu chuyện ấy như một dòng chảy ngầm, thấm sâu vào tâm hồn những đứa trẻ đang lớn lên trên mảnh đất này. Dưới mái đình rêu phong, quá khứ và hiện tại như hòa làm một. "Thời hoa lửa" không còn là những con số trong sách giáo khoa, mà trở nên sống động qua giọng kể trầm ấm, qua những vết sẹo trên cơ thể người cựu binh. Đó chính là cách mà người Ninh Giang giữ gìn hồn cốt quê hương, để mỗi người con đi xa đều nhớ về, mỗi người ở lại đều tự hào phấn đấu.



