Người giữ lửa lò gạch – hồi sinh làng nghề Quảng Nam
Có một thời, làng gạch nơi Nguyễn Thị Ánh sống đỏ lửa suốt ngày đêm. Những lò gạch cháy rực, ánh lửa hắt lên bầu trời đêm. Nhưng rồi, khi vật liệu mới xuất hiện, lò gạch dần tắt. Người ta bỏ nghề, đi làm việc khác.
Ngày lò gạch gia đình tắt lửa, bà đứng nhìn rất lâu. Tro nguội, lạnh lẽo — như chính tương lai của nghề.
Nhưng bà không cam tâm.
Bà quyết định khôi phục lại lò gạch. Không phải bằng cách cũ, mà bằng cách mới.
Bà học cách sản xuất gạch thân thiện môi trường, giảm khói, giảm ô nhiễm. Ban đầu, không ai tin.
Người ta nói:
“Gạch thì cứ đốt lò, bày đặt cải tiến làm gì.”
Nhưng bà vẫn làm.
Những mẻ gạch đầu tiên không đạt yêu cầu. Bà thất bại nhiều lần. Có lúc tưởng phải bỏ cuộc.
Nhưng mỗi lần nhìn lò gạch cũ, bà lại nhớ đến ký ức của cả một làng nghề.
Bà tiếp tục thử.
Cuối cùng, bà thành công. Gạch của bà vừa bền, vừa ít gây ô nhiễm. Thị trường bắt đầu đón nhận.
Người trong làng quay lại làm nghề.
Một buổi tối, khi lò gạch lại đỏ lửa, bà đứng lặng nhìn.
Ánh lửa ấy… không chỉ nung gạch mà còn nung lại niềm tin.



