Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI GIỮ LỬA NƠI ĐỊA ĐẦU TỔ QUỐC

NGƯỜI GIỮ LỬA NƠI ĐỊA ĐẦU TỔ QUỐC Chuyện về cựu chiến binh Hà Văn Hợi – người lính từng chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên Có những năm tháng đi qua cuộc đời con người, nhưng không bao giờ thực sự đi qua ký ức. Với người lính, đó có thể là một con dốc đá, một vách núi giữa mịt mù khói đạn, một tiếng pháo vọng về từ phía bên kia biên giới hay chỉ đơn giản là một khoảnh khắc ngồi bên đồng đội trong căn hầm chật hẹp giữa những ngày chiến đấu khốc liệt. Với ông Hà Văn Hợi, những ký ức ấy đã trở thành một phần máu thịt của cuộc đời. Sinh năm 1958, tháng 2 năm 1982, chàng trai Hà Văn Hợi lên đường nhập ngũ, mang theo tuổi trẻ, niềm tin và trách nhiệm của một người con đối với Tổ quốc. Sau những ngày tháng rèn luyện trong quân ngũ, ông được biên chế về Trung đoàn Pháo binh 457, Sư đoàn 313, làm nhiệm vụ tại mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang, khu vực Cửa khẩu Thanh Thủy – nơi từng được biết đến là một trong những chiến trường ác liệt nhất trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc.

Tuyên Quang10/08/2026Xã Tân Thanh (Đoàn xã Tân Thanh)50 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI GIỮ LỬA NƠI ĐỊA ĐẦU TỔ QUỐC

NGƯỜI GIỮ LỬA NƠI ĐỊA ĐẦU TỔ QUỐC

Chuyện về cựu chiến binh Hà Văn Hợi – người lính từng chiến đấu

tại mặt trận Vị Xuyên

Có những năm tháng đi qua cuộc đời con người, nhưng không bao giờ thực sự đi qua ký ức. Với người lính, đó có thể là một con dốc đá, một vách núi giữa mịt mù khói đạn, một tiếng pháo vọng về từ phía bên kia biên giới hay chỉ đơn giản là một khoảnh khắc ngồi bên đồng đội trong căn hầm chật hẹp giữa những ngày chiến đấu khốc liệt.

Với ông Hà Văn Hợi, những ký ức ấy đã trở thành một phần máu thịt của cuộc đời. Sinh năm 1958, tháng 2 năm 1982, chàng trai Hà Văn Hợi lên đường nhập ngũ, mang theo tuổi trẻ, niềm tin và trách nhiệm của một người con đối với Tổ quốc. Sau những ngày tháng rèn luyện trong quân ngũ, ông được biên chế về Trung đoàn Pháo binh 457, Sư đoàn 313, làm nhiệm vụ tại mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang, khu vực Cửa khẩu Thanh Thủy – nơi từng được biết đến là một trong những chiến trường ác liệt nhất trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc.

Ngày ấy, Vị Xuyên không chỉ là một địa danh trên bản đồ. Đó là nơi mỗi ngọn núi, con suối, vách đá đều in dấu chân người lính; nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau bởi một vách hầm, một khoảnh khắc, một tiếng động bất thường giữa màn đêm.

Giữa những cơn mưa súng đạn, người lính vẫn giữ vững trận địa.

Những năm tháng chiến đấu ở Vị Xuyên là những tháng ngày mà người lính phải đối mặt với vô vàn gian khổ. Địa hình hiểm trở, núi đá cao, thời tiết khắc nghiệt. Những trận pháo kích bất ngờ khiến mặt đất rung chuyển. Có những ngày, tiếng pháo dường như không lúc nào ngừng. Người lính pháo binh phải luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, vừa bảo đảm nhiệm vụ của đơn vị, vừa đối mặt với hiểm nguy đang rình rập từng giờ.

Đặc biệt, tháng 4 năm 1984, những trận giao đấu bằng pháo binh diễn ra căng thẳng. Trong tiếng nổ rung chuyển núi rừng, những người lính Trung đoàn 457 vừa thực hiện nhiệm vụ chiến đấu, vừa giữ vững trận địa, bảo vệ từng tấc đất nơi địa đầu Tổ quốc.

Ông Hợi vẫn nhớ những ngày ấy: Không phải bởi những điều lớn lao, mà bởi những chi tiết rất đỗi giản dị: tiếng gọi nhau của đồng đội, những bữa cơm vội giữa trận địa, những phút nghỉ hiếm hoi trong hầm, và cả cảm giác căng thẳng khi chờ đợi một đợt pháo kích tiếp theo.

Trong chiến tranh, người lính không có quyền lựa chọn sự bình yên. Họ chỉ có một lựa chọn duy nhất: giữ vững vị trí của mình và ông Hợi đã làm điều đó bằng tất cả trách nhiệm của một người lính.

Một buổi kết nạp Đảng giữa lòng trận địa

Nếu những trận pháo tháng 4 năm 1984 là ký ức về sự khốc liệt của chiến tranh, thì tháng 6 năm 1984 lại trở thành một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời người lính Hà Văn Hợi. Giữa những ngày chiến đấu nơi Vị Xuyên, ngày 13.6.1984 trên nóc hầm nhà âm mà đơn vị xây dựng để tránh đạn pháo địch và thuận lợi cho ăn ở an toàn cho bộ đội, ông vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Đó không phải là một buổi lễ trong hội trường trang trọng, với cờ hoa, bàn ghế ngay ngắn. Từng người một được kết nạp, trong không gian chật hẹp, ánh sáng thiếu thốn, phía ngoài vẫn là chiến trường với những hiểm nguy luôn cận kề. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, lời tuyên thệ của người đảng viên trẻ lại càng trở nên thiêng liêng.

Có lẽ không gì có thể minh chứng rõ hơn cho ý chí của người lính khi ấy: giữa lúc Tổ quốc cần mình nhất, họ trưởng thành trong chiến đấu, được thử thách trong gian khổ và đứng vào hàng ngũ của Đảng bằng chính sự kiên định của mình. Khoảnh khắc ấy, với ông Hợi, không chỉ là niềm vinh dự, đó còn là một lời hứa với Tổ quốc, với đồng đội và với chính mình: dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải giữ vững phẩm chất của người lính, người đảng viên.

Trở về từ chiến trường, tiếp tục một cuộc chiến khác

Tháng 2 năm 1986, sau 4 năm quân ngũ, ông Hà Văn Hợi rời chiến trường trở về quê hương. Với những người lính từng đi qua chiến tranh, trở về không có nghĩa là khép lại tất cả. Những gì chiến trường để lại trở thành hành trang theo họ suốt cuộc đời: tinh thần kỷ luật, sự kiên cường, tình đồng chí, đồng đội và trên hết là ý thức trách nhiệm với cộng đồng.

Trở về địa phương, ông Hợi tiếp tục tham gia công tác Hội Cựu chiến binh. Ông từng đảm nhiệm cương vị Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Thanh Phát cũ. Hiện nay, ông là Ủy viên Ban Thường vụ Hội Cựu chiến binh xã Tân Thanh.

Ở mỗi cương vị, ông vẫn giữ nguyên phẩm chất của người lính năm nào. Không ồn ào, không phô trương, ông chọn cách đóng góp bằng những việc làm cụ thể; vận động hội viên phát huy truyền thống Bộ đội Cụ Hồ, tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, giữ gìn tình đoàn kết trong cộng đồng và giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống cách mạng. Bởi ông hiểu rằng, chiến tranh đã lùi xa, nhưng trách nhiệm của người lính với quê hương thì chưa bao giờ kết thúc.

“Thời hoa lửa” không chỉ nằm trong ký ức

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua kể từ ngày ông Hà Văn Hợi đứng trong đội hình người lính nơi Vị Xuyên, mái tóc đã bạc, những năm tháng tuổi trẻ đã ở phía sau. Nhưng khi nhắc về những đồng đội từng cùng mình chiến đấu, ánh mắt người cựu chiến binh dường như vẫn mang theo một phần của chàng trai năm nào. Đó là chàng trai 24 tuổi rời quê hương năm 1982, là người lính đứng giữa núi rừng Vị Xuyên trong những ngày pháo đạn rung chuyển đất trời, là người đảng viên trẻ đọc lời tuyên thệ trong căn hầm giữa trận địa năm 1984. Ông cũng là người lính sau khi trở về vẫn tiếp tục cống hiến cho quê hương bằng những công việc bình dị. Hàng năm ông cùng đồng đội Vị Xuyên năm xưa vẫn tổ chức đi thăm chiến trường đều đặn, nhất là ngày 12 tháng 7 hàng năm, người lính vị xuyên các ông lấy ngày đó là ngày giỗ trận. Vì vào ngày này năm1984 cuộc chiến ác liệt nhất, thiệt hại  mất mát hy sinh nhiều nhất, ông cùng đồng đội trở lại tri ân thắp hương cho các anh hùng liệt sỹ tại Nghĩa trang Quốc gia vị xuyên và đền thờ 468 Ngã ba Thanh thủy, đồng thời tri ân và tặng quà cho bà con nơi đây, với nơi đã gắn bó những năm tháng nhiều kỷ niệm chiến đấu ác liệt nhất đối với ông.

Câu chuyện của ông Hà Văn Hợi vì thế không chỉ là câu chuyện của riêng một người, đó là câu chuyện của một thế hệ đã đi qua thời hoa lửa, một thế hệ đã gửi lại tuổi xuân nơi biên cương để hôm nay quê hương được sống trong hòa bình. Những người lính Vị Xuyên năm ấy có thể không còn nhớ hết từng ngày, từng tháng của chiến trường. Nhưng họ nhớ đồng đội, nhớ những trận đánh, nhớ những căn hầm, nhớ những đêm không ngủ và nhớ lời thề của người lính trước Tổ quốc. Đó là lòng yêu nước, là tinh thần quả cảm, là tình đồng chí, đồng đội. và là trách nhiệm với quê hương sau khi trở về.

Ông Hà Văn Hợi hôm nay vẫn tiếp tục giữ ngọn lửa ấy. Từ trận địa Vị Xuyên năm xưa đến những con đường làng quê hôm nay, người lính năm nào vẫn đang góp phần viết tiếp câu chuyện của mình – một câu chuyện giản dị mà cao đẹp về người lính Bộ đội Cụ Hồ, về một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến bằng cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Có lẽ, đó chính là ý nghĩa đẹp nhất của hai chữ “hoa lửa” – những năm tháng đã đi qua, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của trách nhiệm và niềm tin thì vẫn còn cháy mãi trong mỗi người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn