Bài viết

NGƯỜI GIỮ LỬA NƠI HẬU PHƯƠNG BIÊN GIỚI

Không phải người lính nào cũng trực tiếp có mặt nơi tuyến đầu. Có những người âm thầm chuẩn bị lực lượng phía sau, huấn luyện những chiến sĩ trẻ trước khi họ lên đường thực hiện nhiệm vụ. Cựu chiến binh Vũ Duy Nghinh là một người lính như thế – dành những năm tháng quân ngũ để huấn luyện, rèn luyện và chuẩn bị những lớp chiến sĩ tăng cường cho chiến trường biên giới phía Bắc.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1957, quê tại Quảng Tiến, Sầm Sơn, Thanh Hóa, ông Vũ Duy Nghinh nhập ngũ vào tháng 10 năm 1976.

Đất nước khi ấy vừa bước qua những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước và bước vào một thời kỳ mới.

Nhưng hòa bình chưa có nghĩa là mọi thử thách đã kết thúc.

Ở những vùng biên giới xa xôi, người lính vẫn phải sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Trong hoàn cảnh ấy, chàng trai trẻ Vũ Duy Nghinh khoác lên mình màu xanh áo lính.

Ông được giao một nhiệm vụ đặc biệt:

Huấn luyện tân binh, chuẩn bị lực lượng tăng cường cho chiến trường.


Từ người thanh niên quê biển đến người lính

Quảng Tiến, Sầm Sơn là nơi ông Nghinh lớn lên.

Một vùng đất gắn với biển, với cuộc sống của những người dân cần cù và bình dị.

Tháng 10 năm 1976, ông rời quê hương.

Từ một thanh niên chưa từng trải qua môi trường quân ngũ, ông bắt đầu học cách sống theo kỷ luật của người lính.

Nhưng chẳng bao lâu sau, ông không chỉ là người học.

Ông trở thành người huấn luyện.

Đó là một sự thay đổi lớn.

Bởi người huấn luyện không chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của bản thân mà còn phải giúp những người lính trẻ khác có đủ kiến thức, kỹ năng và bản lĩnh để bước vào môi trường chiến trường.


Công việc phía sau chiến trường

Những người lính trực tiếp chiến đấu thường được nhắc đến qua những trận đánh.

Nhưng phía sau họ là cả một quá trình chuẩn bị.

Một tân binh trước khi trở thành người lính ở chiến trường phải được huấn luyện.

Phải học cách sử dụng trang bị.

Phải rèn luyện thể lực.

Phải học điều lệnh, kỷ luật.

Phải biết cách phối hợp với đồng đội.

Và quan trọng hơn hết, phải có bản lĩnh để đối mặt với những khó khăn, nguy hiểm có thể xảy ra.

Đó chính là công việc mà ông Vũ Duy Nghinh đảm nhận.

Huấn luyện một người lính không chỉ là dạy họ cách chiến đấu, mà còn là giúp họ hiểu trách nhiệm của mình khi đứng trước Tổ quốc.


Những tân binh và những chuyến lên đường

Trong những năm tháng ấy, có những thanh niên vừa rời khỏi gia đình đã bước vào quân ngũ.

Họ có thể chưa quen với kỷ luật.

Chưa quen với cuộc sống tập thể.

Chưa biết phía trước mình sẽ phải đối mặt với điều gì.

Nhưng qua quá trình huấn luyện, họ dần trưởng thành.

Từ những tân binh còn bỡ ngỡ, họ trở thành những người lính có thể nhận nhiệm vụ.

Và rồi, từng lớp chiến sĩ được tăng cường cho các chiến trường.

Mỗi lần một đơn vị tân binh lên đường, những người làm công tác huấn luyện như ông Nghinh lại gửi theo đó một phần công sức của mình.

Có lẽ với người huấn luyện, niềm vui không nằm ở việc được đứng trên tuyến đầu.

Mà là nhìn thấy những chiến sĩ mình từng rèn luyện đủ trưởng thành để hoàn thành nhiệm vụ.


Mường Nhé và những năm tháng biên giới

Trong thời gian quân ngũ, ông Vũ Duy Nghinh từng tham gia chiến đấu tại Mường Nhé, trên địa bàn biên giới phía Bắc.

Đó là một vùng đất xa xôi, địa hình hiểm trở và điều kiện sinh hoạt không dễ dàng.

Với người lính, mỗi vùng đất họ đi qua đều để lại những ký ức riêng.

Nhưng với ông Nghinh, Mường Nhé không chỉ là một địa danh.

Đó còn là nơi gắn với những năm tháng thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới.

Nơi ông nhìn thấy sự khắc nghiệt của vùng biên.

Nơi những người lính phải luôn sẵn sàng trước những nhiệm vụ bất ngờ.


Giữa hậu phương và tuyến đầu

Công việc của ông Nghinh có một vị trí đặc biệt.

Ông không chỉ đơn thuần đứng ở hậu phương.

Ông là người chuẩn bị những con người sẽ đi về phía trước.

Vì thế, giữa ông và chiến trường luôn tồn tại một mối liên hệ.

Mỗi chiến sĩ được huấn luyện tốt có thể trở thành một người lính vững vàng hơn khi bước vào thực tế.

Mỗi bài học được truyền đạt chính xác có thể giúp họ xử lý tốt hơn trong những tình huống khó khăn.

Mỗi giờ huấn luyện nghiêm túc là một bước chuẩn bị cho nhiệm vụ phía trước.

Có thể người huấn luyện không trực tiếp đứng trong từng trận đánh, nhưng dấu ấn của họ có thể theo những người lính đến tận chiến trường.


Những năm tháng rèn người

Huấn luyện tân binh là công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn.

Người huấn luyện phải nghiêm khắc khi cần thiết.

Phải hướng dẫn tận tình khi chiến sĩ chưa hiểu.

Phải uốn nắn từng lỗi nhỏ.

Và phải tạo dựng tinh thần đoàn kết trong tập thể.

Đối với ông Nghinh, những năm tháng ấy không chỉ là công việc.

Đó cũng là quá trình ông trưởng thành trong quân đội.

Từ một người lính trẻ, ông dần hiểu rằng trách nhiệm của người lính không chỉ nằm ở việc hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Mà còn ở việc giúp đồng đội hoàn thành nhiệm vụ của họ.


Sáu năm trong màu áo lính

Từ tháng 10 năm 1976 đến tháng 11 năm 1982, ông Vũ Duy Nghinh có hơn sáu năm gắn bó với quân đội.

Sáu năm ấy trải qua nhiều thay đổi của đất nước.

Ông đã thực hiện nhiệm vụ huấn luyện tân binh, chuẩn bị lực lượng tăng cường cho chiến trường và có thời gian tham gia tại Mường Nhé, biên giới phía Bắc.

Đó là những năm tháng mà tuổi trẻ của ông gắn với quân đội.

Không phải những năm tháng dễ dàng.

Nhưng đó là những năm tháng có ý nghĩa.


Ngày trở về

Tháng 11 năm 1982, ông xuất ngũ.

Sau hơn sáu năm khoác áo lính, người con quê Quảng Tiến trở về.

Biển Sầm Sơn vẫn ở đó.

Những con đường quê vẫn thân thuộc.

Cuộc sống đời thường lại tiếp tục.

Nhưng người trở về đã mang theo những ký ức không thể tìm thấy trong cuộc sống bình thường.

Đó là ký ức về những người lính trẻ ông từng huấn luyện.

Về những buổi rèn luyện.

Về những lần tiễn đồng đội lên đường.

Về Mường Nhé và những năm tháng nơi biên giới phía Bắc.


Người đứng phía sau những người lính

Lịch sử thường nhắc đến những người trực tiếp chiến đấu.

Nhưng để có những người lính đủ bản lĩnh bước ra chiến trường, cần có những người đứng phía sau họ.

Những người huấn luyện.

Những người chuẩn bị lực lượng.

Những người truyền lại kinh nghiệm.

Những người giúp một thanh niên trở thành một người lính.

Ông Vũ Duy Nghinh đã từng đảm nhận vai trò ấy.

Ông đã dành một phần tuổi trẻ của mình để huấn luyện những tân binh tăng cường cho chiến trường.

Đó là một công việc lặng thầm.

Nhưng không hề nhỏ bé.


Ngọn lửa được truyền từ người này sang người khác

Một người lính có thể rời quân ngũ.

Một đơn vị có thể thay đổi.

Một chiến trường có thể lùi xa.

Nhưng những gì người lính đã truyền lại cho đồng đội thì có thể tiếp tục tồn tại.

Đó chính là giá trị của công việc huấn luyện.

Ông Vũ Duy Nghinh có thể không nhớ hết tên những tân binh mình từng huấn luyện.

Nhưng mỗi người trong số họ đều từng là một phần của những năm tháng quân ngũ của ông.

Có người đã đi đến chiến trường.

Có người hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về.

Có người có thể đã mang theo những bài học ấy suốt cả cuộc đời.

Và ở một nơi nào đó, những điều ông từng truyền đạt đã tiếp tục được truyền từ người lính này sang người lính khác.

Đó là cách một thế hệ người lính giữ lại ngọn lửa trách nhiệm và truyền nó cho thế hệ sau.

Ông Vũ Duy Nghinh, người con quê Quảng Tiến, Sầm Sơn, đã dành hơn sáu năm tuổi trẻ trong màu áo lính.

Từ những thao trường huấn luyện đến Mường Nhé, biên giới phía Bắc, ông đã thực hiện nhiệm vụ của mình bằng sự tận tụy và trách nhiệm.

Ông không chỉ huấn luyện những người lính. Ông góp phần chuẩn bị những con người sẽ đứng ở nơi Tổ quốc cần họ.

Và đó cũng chính là ý nghĩa đẹp nhất của những năm tháng ông đã dành cho quân đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn