Cựu chiến binh

Người giữ lửa nơi tuyến lửa Trường Sơn

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, những người lính vận tải không chỉ chở đạn dược, lương thực mà còn mang theo niềm tin chiến thắng đến tiền tuyến. Câu chuyện dưới đây là ký ức của cựu chiến sĩ Nguyễn Văn Hòa về một đêm vượt trọng điểm bom đạn để cứu đồng đội và bảo vệ đoàn xe.

Thái Nguyên17/07/2026La Văn Trình (xã Yên Trạch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng trên tuyến đường Trường Sơn, ông Nguyễn Văn Hòa vẫn nhớ như in từng khúc cua, từng con dốc và cả mùi khói bom còn vương trên những cánh rừng già.

Năm 1968, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào đơn vị vận tải Trường Sơn. Công việc của ông là lái xe chở vũ khí, lương thực và thuốc men vào chiến trường miền Nam. Những chuyến xe thường chỉ xuất phát khi màn đêm buông xuống để tránh máy bay địch.

Một đêm mưa cuối mùa, đoàn xe gồm mười hai chiếc tiến vào một trọng điểm thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá. Đường trơn trượt, hai bên là vực sâu. Khi chiếc xe thứ tư vừa qua dốc thì tiếng động cơ máy bay gầm rú trên bầu trời.

"Máy bay đến!"

Tiếng hô vang lên chưa dứt thì hàng loạt quả bom trút xuống. Đất đá tung mù mịt, cây rừng đổ ngổn ngang. Một chiếc xe phía trước bốc cháy, nhiều đồng đội bị thương.

Bất chấp nguy hiểm, ông Hòa cùng vài chiến sĩ lao đến cứu người. Trong ánh lửa đỏ rực, từng thùng đạn được nhanh chóng chuyển sang xe khác để tránh phát nổ. Những người bị thương được cõng vào hầm trú ẩn dã chiến.

Khi tiếng bom vừa ngớt, cả đơn vị lại khẩn trương san lấp hố bom, kéo chiếc xe bị hỏng ra khỏi lòng đường. Chỉ sau hơn một giờ, con đường lại được thông tuyến.

Trời gần sáng, đoàn xe tiếp tục lăn bánh. Ai cũng mệt lả nhưng không một người muốn dừng lại, bởi phía trước còn biết bao chiến sĩ đang chờ từng viên đạn, từng bao gạo.

Sau này, ông Hòa nhiều lần trở lại Trường Sơn. Những con đường đất năm xưa đã được trải nhựa phẳng phiu, rừng xanh đã hồi sinh, nhưng trong lòng ông vẫn hiện lên hình ảnh những đồng đội mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn.

Ông thường kể với con cháu:

"Chúng tôi không nghĩ mình là anh hùng. Chúng tôi chỉ làm điều mà Tổ quốc cần."

Đó là lời kể mộc mạc nhưng chứa đựng tinh thần bất khuất của một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ để đất nước có được hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn