Bài viết

Người giữ lửa ở thành cổ Quảng Trị

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, chiến trường Thành cổ Quảng Trị trở thành nơi diễn ra những trận chiến vô cùng khốc liệt trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Suốt 81 ngày đêm, bom đạn trút xuống không ngừng, nhưng ý chí của những người lính và thanh niên nơi đây chưa bao giờ tắt.

Tại một làng nhỏ ven sông Thạch Hãn có chàng trai tên Minh vừa tròn hai mươi tuổi.

Minh sinh ra trong một gia đình làm nghề trồng lúa. Cha anh từng tham gia kháng chiến chống Pháp, còn mẹ tần tảo nuôi đàn con trong những năm chiến tranh liên miên. Từ nhỏ, Minh đã quen với tiếng gió Lào khô nóng, dòng sông Thạch Hãn đỏ phù sa và những câu chuyện về lòng dũng cảm của quê hương.

Anh khỏe mạnh, ít nói nhưng rất kiên cường. Người trong xóm thường bảo:
— Minh trầm lặng như đất, nhưng khi cần thì vững như đá.

Khi chiến sự ngày càng ác liệt, Minh tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong phục vụ chiến trường Quảng Trị. Công việc của anh là chuyển đạn, cứu thương và giữ liên lạc giữa các đơn vị trong khu vực thành cổ.

Nhưng có một nhiệm vụ đặc biệt mà anh luôn nhận lấy: giữ bếp lửa cho trạm quân y dã chiến.

Giữa bom đạn và thiếu thốn, một bếp lửa nhỏ để nấu nước, nấu cháo cho thương binh là điều vô cùng quý giá.

Mẹ anh tiễn con lên đường chỉ nói một câu:
— Con giữ được ngọn lửa cho người khác, cũng là giữ lấy sự sống.

Từ đó, giữa những hầm trú nhỏ sát thành cổ, Minh ngày đêm che chắn cho bếp lửa không tắt. Có khi là nồi cháo loãng cho thương binh, có khi chỉ là ấm nước nóng cho người lính vừa trở về từ trận địa.

Anh thường nói:
— Ngoài kia giữ trận tuyến, trong này phải giữ hơi ấm.

Một đêm cuối tháng Bảy, bom pháo dội xuống dữ dội hơn bao giờ hết. Trạm quân y vừa tiếp nhận nhiều thương binh nặng, trong đó có những người cần nước nóng và ánh sáng ngay lập tức để cứu chữa.

Đúng lúc ấy, một quả bom nổ gần làm hầm bếp sập một phần, củi ướt hết và lửa gần như tắt hẳn.

Nếu không nhanh chóng khôi phục, nhiều người sẽ không qua khỏi đêm đó.

Minh không chần chừ.

Anh bò qua lớp đất đá, gom từng mẩu củi khô còn sót lại, che chắn bằng chính tấm áo của mình để giữ tia lửa nhỏ không bị gió lùa tắt mất.

Khói cay xè mắt, đất cát rơi liên tục từ mái hầm, nhưng anh vẫn cúi sát xuống bếp, đôi tay run lên vì nóng và mệt.

Sau nhiều giờ, ngọn lửa nhỏ lại bùng lên.

Nước được đun sôi, thương binh được cứu chữa kịp thời, trạm quân y tiếp tục hoạt động giữa đêm bom.

Nhưng ngay khi Minh vừa quay ra lấy thêm nước từ hầm bên cạnh, một đợt pháo mới trút xuống.

Anh đã mãi mãi nằm lại nơi thành cổ, khi bếp lửa vẫn còn cháy đỏ phía sau lưng.

Ngày đất nước hòa bình, người dân bên sông Thạch Hãn vẫn kể về chàng trai trẻ năm ấy — người không cầm lá cờ xung phong nơi chiến hào, nhưng đã giữ cho bao sự sống không tắt giữa lửa đạn chiến tranh.

Người giữ lửa ở thành cổ Quảng Trị không chỉ giữ một bếp than nhỏ, mà còn giữ niềm tin, tình đồng đội và sức sống bền bỉ của cả một thế hệ thanh xuân gửi lại nơi chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn