NGƯỜI GIỮ LỬA QUA NHỮNG NĂM THÁNG HÀO HÙNG
NGƯỜI GIỮ LỬA QUA NHỮNG NĂM THÁNG HÀO HÙNG
Trong những trang sử "Hoa lửa" của vùng đất Vị Thủy anh hùng, cái tên Mẹ Nguyễn Thị Huôi (1923-1968) luôn được nhắc tới bằng tất cả sự thành kính. Giữa những ngày tháng chiến tranh ác liệt nhất, khi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc, Mẹ đã chọn đứng về phía cách mạng, biến gia đình thành pháo đài vững chắc nuôi chứa, bảo vệ cán bộ.
Một gia đình, một lý tưởng Kết duyên cùng ông Phan Thanh Thủy – một cán bộ cốt cán của huyện Vị Thanh, Mẹ Huôi không chỉ là hậu phương tần tảo mà còn là người trực tiếp tham gia vào cuộc chiến thầm lặng. Dưới mái lá đơn sơ tại xã Vĩnh Tường, lòng Mẹ bao dung đã che chở cho biết bao chiến sĩ, bất chấp sự khủng bố tàn bạo của kẻ thù.
Ngày 29/10/1972 – Nỗi đau hóa thành bất tử Lịch sử đã ghi lại một ngày đau thương nhưng rực rỡ khí tiết của gia đình Mẹ. Đó là ngày 29/10/1972, khi cả hai người con ưu tú của Mẹ vĩnh viễn nằm lại với đất mẹ thân yêu:
Anh Mai Văn Chiến: Người chiến sĩ thông tin quả cảm của Tiểu đoàn Tây Đô 3. Anh ngã xuống khi đang giữ vững mạch máu thông tin cho chiến trường.
Anh Mai Văn Xây: Người Tiểu đội trưởng kiên trung của Tỉnh đội Cần Thơ. Anh hy sinh trong một trận phục kích tại Hòa Mỹ, Phụng Hiệp khi đang cùng đồng đội hành quân tác chiến.
Hai anh em, hai chiến trường, nhưng cùng một trái tim hướng về độc lập. Máu của các anh đã nhuộm đỏ thêm màu cờ Tổ quốc trong cùng một ngày định mệnh, để lại nỗi đau vô hạn nhưng cũng là niềm tự hào kiêu hãnh cho Mẹ và quê hương.
Lời thề của tuổi trẻ hôm nay Dù Mẹ đã đi xa, nhưng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" được truy tặng vào năm 2014 là minh chứng cho sự bất tử của Mẹ trong lòng dân tộc. Đứng trước anh linh của Mẹ và các anh, thế hệ trẻ chúng tôi – những đoàn viên, thanh niên Hậu Giang – không khỏi bồi hồi xúc động.
Chúng tôi hiểu rằng, màu áo xanh mình đang mặc, bầu trời bình yên mình đang có đều được đánh đổi bằng sự hy sinh của những người mẹ, người anh như gia đình Mẹ Huôi. Chúng tôi nguyện:
Khắc ghi: Luôn trân trọng và giữ gìn giá trị của độc lập, tự do.
Hành động: Biến lòng biết ơn thành sức mạnh trong lao động, học tập và sáng tạo.
Tiếp bước: Xây dựng quê hương Vĩnh Tường nói riêng và Hậu Giang nói chung ngày càng văn minh, giàu đẹp.
Mẹ ơi, các anh ơi! Đất nước đã thanh bình, xin hãy yên lòng vì chúng con – thế hệ "thời hoa xanh" – sẽ tiếp nối xứng đáng "thời hoa lửa" năm xưa!


