Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ LỬA THẦM LẶNG NƠI HẬU PHƯƠNG

Lào Cai21/12/2025Đoàn Thanh niên xã Văn Bàn (Đoàn Thanh niên xã Văn Bàn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI GIỮ LỬA THẦM LẶNG NƠI HẬU PHƯƠNG Chiến tranh đã lùi xa, bom đạn đã im tiếng, nhưng trong ký ức của bà Nguyễn Thị Thiềng, những năm tháng khoác áo lính vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Đó là một quãng đời không hào nhoáng, không gắn với những trận đánh vang dội, nhưng lại thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh âm thầm của một người phụ nữ làm công tác quân y giữa thời hoa lửa. Bà Nguyễn Thị Thiềng sinh ngày 29 tháng 6 năm 1959, quê gốc ở Phú Thọ. Năm 1976, khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu, cô gái trẻ tuổi ấy đã tình nguyện nhập ngũ, mang theo bao ước mơ, hoài bão và cả sự bỡ ngỡ của tuổi mười bảy, mười tám. Bà được biên chế vào Sư đoàn 344, Trung đoàn 197, đảm nhiệm nhiệm vụ quân y, phục vụ chủ yếu ở tuyến hậu phương. Những ngày đầu trong quân ngũ là ký ức mà bà không bao giờ quên. Buổi sinh hoạt đầu tiên của đơn vị, bà cất tiếng hát bài “Qua bến đò Quan” trước hàng ngũ đồng đội. Giọng hát mộc mạc, trong trẻo của cô quân y trẻ đã khiến nhiều người nhớ mãi. Từ đó, cái tên Nguyễn Thị Thiềng không chỉ gắn với công việc chăm sóc thương binh mà còn gắn với những đêm văn nghệ hiếm hoi giữa đời lính gian khổ. Năm 1978, bà được cử đi học trung cấp y. Một năm sau, khi tốt nghiệp ra trường, bà tiếp tục công tác tại bệnh xá Tỉnh đội Bắc Thái. Công việc của người quân y nơi hậu phương không có tiếng súng trực diện, nhưng chưa bao giờ nhẹ nhàng. Những ca thương binh nặng được chuyển về, những vết thương chưa kịp khô máu, những ánh mắt đau đớn xen lẫn hy vọng… tất cả đều đặt lên vai những nữ quân y trẻ tuổi trách nhiệm vô cùng lớn lao. Là phụ nữ, có lúc bà cũng ngại ngùng, lúng túng khi chăm sóc thương binh, nhất là những ca nặng cần hỗ trợ toàn diện. Nhưng vượt lên tất cả là tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội. Với thương binh nặng, bà và đồng nghiệp phải túc trực ngày đêm; với thương binh nhẹ, các anh cố gắng tự lo để san sẻ phần nào vất vả cho các chị. Chính trong gian khó ấy, tình người, tình đồng đội càng thêm bền chặt.

Nhiều đồng đội của bà sau này chuyển công tác sang các ngành khác như ngành giáo dục,... Có người đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Một số người từng trực tiếp tham gia mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) năm 1979, nơi chiến sự vô cùng ác liệt, nhiều cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh, để lại nỗi đau không nguôi trong lòng những người ở lại. Tháng 1 năm 1980, bà Nguyễn Thị Thiềng chuyển ngành về Bệnh viện huyện Văn Bàn (Lào Cai). Từ đây, bà gắn bó trọn vẹn quãng đời công tác của mình với ngành y tế địa phương. Đường sá khi ấy vô cùng khó khăn, nhiều khi đi công tác xuống các xã, bà và đồng nghiệp phải đi bộ hàng chục cây số, băng rừng, lội suối. Gian khổ là thế, nhưng chưa khi nào bà nản lòng. Giờ đây, khi đất nước hòa bình, cuộc sống ổn định, bà Thiềng được hưởng các chế độ ưu đãi của Nhà nước dành cho người từng tham gia quân đội. Bà luôn tâm niệm mình là người may mắn hơn nhiều đồng đội đã hy sinh hoặc mang thương tật suốt đời. Hằng năm, bà vẫn giữ thói quen gặp mặt đồng đội cũ, mỗi năm một lần. Gần nhất là cuộc gặp vào tháng 11 năm 2023 tại Đền Hùng, nơi những người lính năm xưa cùng nhau ôn lại ký ức cũ, nhắc tên những đồng đội không còn nữa. Cuộc đời bà Nguyễn Thị Thiềng không có những trang sử chói lọi, nhưng lại là minh chứng sống động cho một thế hệ phụ nữ Việt Nam sẵn sàng gác lại tuổi xuân, lặng lẽ đứng nơi hậu phương, giữ trọn lời thề người lính. Trong dòng chảy của thời gian, những con người như bà chính là ngọn lửa âm thầm đã góp phần thắp sáng cả một thời hoa lửa của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn