NGƯỜI GIỮ LỬA THỜI HOA LỬA CHO THẾ HỆ TRẺ
Sau khi rời quân ngũ, bác Lê Ngọc Thọ không chỉ là một cựu chiến binh trở về đời thường, mà còn trở thành người kể chuyện lịch sử cho thế hệ trẻ ở thôn Tứ Luyện. Những câu chuyện giản dị về chiến tranh, đồng đội và lý tưởng sống được bác kể lại bằng ký ức chân thật của người trong cuộc. Qua lời kể mộc mạc ấy, “thời hoa lửa” được truyền tiếp, không bằng tiếng súng, mà bằng trách nhiệm và niềm tin. Bác chính là người giữ lửa ký ức chiến tranh trong đời sống hôm nay.
Chiến tranh đã lùi xa nhiều thập kỷ, nhưng với bác Lê Ngọc Thọ, ký ức về những năm tháng quân ngũ chưa bao giờ ngủ yên. Không phải bởi đau thương, mà bởi bác luôn tin rằng những gì thế hệ mình đã trải qua cần được kể lại, để lớp trẻ hôm nay hiểu và trân trọng hòa bình.
Ở thôn Tứ Luyện, mỗi khi địa phương tổ chức sinh hoạt truyền thống, gặp mặt thanh niên chuẩn bị lên đường nhập ngũ hay các buổi nói chuyện lịch sử cho học sinh, bác Thọ thường được mời chia sẻ. Bác không nói những điều to tát, càng không kể chiến công theo cách hào nhoáng. Câu chuyện của bác bắt đầu rất giản dị – từ ngày rời làng nhập ngũ năm 1981, từ bữa cơm chia đôi nơi rừng sâu, từ những đêm gác lặng lẽ giữa chiến trường Campuchia.
Bác thường nói với các cháu thanh niên:
“Chiến tranh không phải để kể cho oai, mà để các cháu biết hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.”
Khi kể về đồng đội, giọng bác chùng xuống. Có những người đã nằm lại nơi đất bạn, có những người trở về mang theo thương tật suốt đời. Bác không kể chi tiết về bom đạn, mà nhấn mạnh vào tình người, vào sự hy sinh lặng thầm của những người lính trẻ cùng trang lứa với các em bây giờ.
Có lần, một học sinh hỏi bác: “Ngày ấy bác có sợ không?”
Bác mỉm cười hiền hậu rồi trả lời:
“Sợ chứ. Nhưng còn sợ hơn nếu mình trốn tránh trách nhiệm.”
Chính những câu trả lời mộc mạc ấy khiến người nghe lặng đi. Không cần những bài học đạo đức khô khan, câu chuyện đời lính của bác đã tự nó trở thành bài học về lòng yêu nước, về ý thức trách nhiệm và sự biết ơn.
Là một đảng viên từng trưởng thành từ chiến trường, bác Lê Ngọc Thọ luôn nhắc nhở thế hệ trẻ rằng yêu nước hôm nay không chỉ là cầm súng, mà là sống tử tế, lao động chăm chỉ, tuân thủ kỷ luật và có trách nhiệm với cộng đồng. Bác bảo:
“Thời của các bác đánh giặc, còn thời của các cháu là xây dựng. Việc khác nhau, nhưng trách nhiệm thì giống nhau.”
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, sức khỏe không còn như trước, bác vẫn giữ thói quen kể chuyện truyền thống mỗi khi có dịp. Những tấm huân chương, kỷ vật chiến tranh bác mang theo không phải để nhắc về quá khứ oanh liệt, mà để làm chứng cho một thời đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc.
“Thời hoa lửa” của bác Lê Ngọc Thọ không kết thúc khi rời chiến trường. Nó tiếp tục cháy âm ỉ trong từng câu chuyện bác kể, trong ánh mắt lắng nghe của thế hệ trẻ hôm nay. Và chính ở đó, ngọn lửa truyền thống được giữ gìn, lan tỏa – lặng lẽ mà bền bỉ, như chính cuộc đời người lính năm xưa.


