Người giữ lửa trên đảo Cồn Cỏ
Người giữ lửa trên đảo Cồn Cỏ
Người giữ lửa trên đảo Cồn Cỏ
Nhân chứng: Cựu chiến binh Nguyễn Sĩ Vinh (Đảo Cồn Cỏ, Quảng Bình)Đảo Cồn Cỏ những năm 1960-1970 được ví như một "con mắt thần" giữa Biển Đông, liên tục bị máy bay và tàu chiến Mỹ bắn phá ngày đêm nhằm san phẳng hòn đảo nhỏ này. Sống và chiến đấu trên đảo, gian khổ lớn nhất của chúng tôi không chỉ là bom đạn, mà là sự thiếu thốn nước ngọt và lửa. Có những đợt sóng lớn, tàu tiếp tế từ đất liền không ra được, diêm và bật lửa của toàn đơn vị đều bị ẩm ướt, hỏng hóc hết.Để duy trì sự sống và nấu ăn, đồng đội đã giao cho tôi nhiệm vụ giữ một đốm lửa từ một khúc gỗ cháy dở sau trận bom. Suốt ba tháng trời, tôi coi khúc củi cháy âm ỉ ấy như báu vật của đời mình. Tôi ôm nó vào lòng mỗi khi đi ngủ dưới hầm ngầm, che chở cho nó khỏi những trận mưa bão và bụi đất văng ra từ những trận pháo kích. Đốm lửa ấy không chỉ nấu chín những bữa cơm dưa muối, sắn lùi mà còn là biểu tượng của niềm tin, của khát vọng sống mãnh liệt. Khi đất nước hòa bình, tôi trở về quê hương, mỗi lần nhìn bếp lửa hồng của mẹ, tôi lại nhớ về những đêm thức trắng canh ngọn lửa thiêng trên hòn đảo tiền tiêu năm ấy.


