Người giữ lửa trên đất mẹ Chiêm Hoá
Kỳ Tích Mở Đường Giữa Đại Ngàn Linh Đức
Điểm dừng chân đầu tiên của ông Uyển và đồng đội là mỏ than Linh Đức — nơi ngày đêm cung cấp "vàng đen" cho hậu phương sản xuất vũ khí và nhu yếu phẩm. Giữa đại ngàn hoang sơ và hiểm trở, nhiệm vụ của tổ đội là phải vạch lối, mở đường để những chuyến xe chở đầy năng lượng kịp thời lăn bánh ra tiền tuyến.
Đó là những chuỗi ngày đối đầu trực diện với thiên nhiên khắc nghiệt:
Công cụ thô sơ: Không máy xúc, không máy ủi, tất cả chỉ dựa vào sức người, xà bén và đôi bàn tay trần bạt núi, ngăn sông.
Thời tiết khắc nghiệt: Cái lạnh thấu xương hoang hoải của vùng cao Đông Bắc, những cơn mưa ngàn quét qua làm sạt lở cả một vùng.
Hiểm họa bủa vây: Những cơn sốt rét rừng ác tính rình rập, lấy đi sức lực của biết bao chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi.
Nhưng vượt lên trên tất cả, tiếng cuốc đá vẫn vang vọng vách núi. Mỗi mét đường bằng phẳng hiện ra giữa rừng sâu chính là câu trả lời đanh thép nhất cho ý chí quật cường của ông Hoàng Quốc Uyển và các đồng đội.
Kiên Cường Bám Trụ "Tọa Độ Chết" Bến Phà Bợ
Sau chiến công tại Linh Đức, thử thách lớn hơn lại gọi tên ông tại Bến phà Bợ. Nằm bên dòng sông Lô lịch sử, bến phà này là yết hầu giao thông cực kỳ quan trọng. Nhận thức được tầm chiến lược này, đế quốc Mỹ đã biến nơi đây thành một "tọa độ lửa", trút xuống hàng trăm tấn bom đạn hòng cắt đứt mạch máu giao thông của ta.
Trong khói lửa mịt mù, ông Uyển cùng tổ đội nhận nhiệm vụ san sửa đường, gia cố bến bãi. Công việc ấy chính là một canh bạc giữa sự sống và cái chết:
"Xe chưa qua, nhà không tiếc; đường chưa thông, không tiếc máu xương."
Mỗi khi tiếng còi báo động vừa dứt, khi đất đá còn chưa kịp nguội và khói bom vẫn khét lẹt, người ta lại thấy bóng dáng kiên cường của ông Uyển lao ra trận địa. Bất kể ngày đêm, dù đôi mắt cay xè vì bụi khói và cơ thể mệt nhoài sau nhiều đêm trắng, chỉ cần nghe thấy tiếng còi xe xin đường của những đoàn xe cao xạ, ông lại như quên hết mệt mỏi, vác cuốc xông lên, quyết tâm thông đường cho xe ra tiền tuyến.
Tượng Đài Vĩnh Cửu Trong Lòng Đất Mẹ
Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, những vết thương trên đất mẹ Tuyên Quang năm xưa giờ đã được chữa lành. Nơi mỏ than Linh Đức hoang vu ngày nào nay đã là những con đường khang trang; bến phà Bợ khói bom năm ấy giờ đã nhường chỗ cho những cây cầu mới sừng sững, nối liền những bờ vui.
Thời gian có thể xóa nhòa đi những dấu tích của bom đạn, nhưng những giọt mồ hôi, máu và nước mắt của người chiến sĩ TNXP Hoàng Quốc Uyển sẽ mãi khắc sâu vào lòng đất mẹ Chiêm Hóa. Ông và thế hệ của mình đã viết nên một khúc tráng ca bất tử về lòng yêu nước, là tấm gương sáng ngời cho thế hệ mai sau tiếp bước, tự hào về một thời:
"Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước
Mà lòng phơi phới dậy tương lai"


