Bài viết

NGƯỜI GIỮ LỬA TRÊN ĐỈNH A LƯỚI

* Bối cảnh & Tóm tắt: Mùa hè năm 1972 tại thung lũng A Lưới (Thừa Thiên Huế). Trong ca trực giữ đài quan sát trên cao điểm 793 giữa cơn mưa bom đạn ác liệt, ông Trãi cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ, vừa làm cọc tiêu điều chỉnh pháo binh, vừa cứu chữa các thương binh xuyên qua đêm tối lửa đạn

Lào Cai16/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
  • NGƯỜI GIỮ LỬA TRÊN ĐỈNH A LƯỚI

* Nhân chứng lịch sử: Ông Nguyễn Văn Trãi (nguyên chiến sĩ Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 3, Sư đoàn 324).

* Bối cảnh & Tóm tắt: Mùa hè năm 1972 tại thung lũng A Lưới (Thừa Thiên Huế). Trong ca trực giữ đài quan sát trên cao điểm 793 giữa cơn mưa bom đạn ác liệt, ông Trãi cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ, vừa làm cọc tiêu điều chỉnh pháo binh, vừa cứu chữa các thương binh xuyên qua đêm tối lửa đạn.

Đêm A Lưới năm 1972 rét tẩu, sương muối phủ dày những đọt tre rách xơ xơ vì mảnh bom. Trên cao điểm 793, trận địa pháo của địch từ xa bắn gầm rú liên hồi, biến khoảng trời đêm thành một vùng nham thạch đỏ rực. Trong căn hầm sập một nửa vì trận pháo kích chiều nay, chiến sĩ Nguyễn Văn Trãi khi ấy mới mười chín tuổi, tay siết chặt chiếc ống nhòm 10x50 đã nứt một bên kính.

Mùi thuốc súng khét lẹt xộc vào mũi, họng khô đắng ngắt. Binh nhì Trãi và người anh cùng tiểu đội – chiến sĩ liên lạc Lê Đình Bính – được giao nhiệm vụ quan trọng: giữ bằng được đài quan sát để làm "mắt thần" cho trung đoàn. Đột nhiên, một quầng lửa bùng lên ngay trước cửa hầm. Tiếng nổ chát chúa hất văng cả hai vào góc đất. Khi khói độc tan bớt, Trãi lồm ngồm ngồi dậy, toàn thân ê ẩm. Nhìn sang bên, anh thấy anh Bính đã gục xuống, máu ở bắp đùi chảy đỏ đầm đìa tấm áo trấn thủ.

Không một phút đắn đo, Trãi xé dải băng cá nhân cuối cùng trong bao xe, vừa nghiến răng băng chặt vết thương cho đồng đội, vừa thì thầm: "Anh Bính, ráng lên, pháo ta sắp bắn trả rồi!". Phía dưới thung lũng, ánh đèn pha của đoàn xe quân sự địch bắt đầu nhấp nháy chuyển quân. Cơ hội chỉ có trong vài phút. Trãi ôm lấy chiếc đài radio 2W, áp sát ống nghe vào tai, giọng dồn dập nhưng rõ ràng đọc từng tọa độ qua làn sóng nhiễu: "C2, đây là 793! Tọa độ X-2, Y-8, xe địch đang vào tầm. Bắn!".

Vài giây sau, tiếng pháo cao cao của quân ta từ dải núi phía sau gầm lên, xé rách màn đêm. Những quầng lửa cam rực bùng lên ngay giữa trung tâm đoàn xe địch. Trên đỉnh đèo, Trãi ôm lấy người anh gục đầu lên vai mình, nước mắt hòa lẫn bụi đất trên má. Trong khoảnh khắc ấy, giữa cái chết rình rập và tiếng gầm gào của đạn pháo, tình đồng chí và lý tưởng tuổi trẻ đã hóa thành thứ sức mạnh kỳ diệu, thắp sáng cả khoảng trời thung lũng đỏ lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ LỬA TRÊN ĐỈNH A LƯỚI | Câu chuyện thời hoa lửa