Người giữ lửa trên đỉnh Trường Sơn
Người giữ lửa trên đỉnh Trường Sơn
Người giữ lửa trên đỉnh Trường Sơn
Nhân chứng kể lại: Bác Trần Văn Hải (Cựu chiến binh Đoàn 559 - Giao liên Trường Sơn)Đỉnh Trường Sơn những năm chiến tranh không chỉ có cái rét mướt của rừng già, cái khắc nghiệt của muỗi rừng, vắt độc, mà còn là nỗi cô đơn đến cùng cực của những người lính giao liên đứng chốt lẻ loi giữa rừng sâu. Nhiệm vụ của tôi và hai đồng chí nữa là duy trì một trạm giao liên chặng giữa, đón các đoàn quân từ miền Bắc vào Nam, dẫn đường cho họ qua những đoạn dốc hiểm trở và bảo đảm họ không bị lạc hay rơi vào ổ phục kích của biệt kích Mỹ. Đặc biệt, chúng tôi có một nhiệm vụ vô cùng quan trọng: giữ ngọn lửa không bao giờ tắt.Ở rừng già mưa dầm dề quanh năm, việc nhóm được một ngọn lửa sưởi ấm và nấu cơm cho bộ đội là một kỳ tích. Chúng tôi phải gom góp những thanh củi khô từ những hốc cây sâu, giấu vào trong hầm kín để tránh sương muội. Ngọn lửa luôn được giấu dưới một hệ thống bếp Hoàng Cầm, khói được dẫn qua nhiều rãnh đất nhỏ tản ra sát mặt đất, mỏng như sương mờ để máy bay trinh sát OV-10 không thể phát hiện. Ngọn lửa ấy chính là nguồn sống, là niềm hy vọng của hàng vạn chiến sĩ sau những ngày hành quân rã rời, ướt sũng vì mưa rừng.Có những đêm, một đoàn quân vào chốt trong tình trạng kiệt sức, nhiều chiến sĩ bị sốt rét run cầm cập. Khi nhìn thấy ánh lửa bập bùng âm ấm phát ra từ căn hầm bếp Hoàng Cầm của chúng tôi, ánh mắt họ bỗng sáng bừng lên như gặp lại người thân. Họ vây quanh bếp, hơ đôi bàn tay lạnh ngắt, cùng nhau chia sẻ mẩu lương khô bẻ đôi. Đối với họ, ngọn lửa giữa đỉnh Trường Sơn chính là hình ảnh thu nhỏ của bếp lửa quê nhà, là hơi ấm của gia đình gửi gắm theo mỗi bước chân ra trận. Chúng tôi đã giữ ngọn lửa ấy cháy suốt năm năm ròng rã, chưa một ngày để tắt, dẫn đường cho hàng trăm tiểu đoàn vào Nam đánh Mỹ.



