Bài viết

NGƯỜI GIỮ LỬA TRÊN ĐỒNG LỘC

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI GIỮ LỬA TRÊN ĐỒNG LỘC

Nhân chứng kể lại: Bác Lê Thị Hồng (Cựu TNXP thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, Hà Tĩnh)

"Nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc, người ta thường nhớ đến sự hy sinh anh dũng của 10 cô gái thanh niên xung phong tiểu đội chị Tần. Nhưng với những người may mắn sống sót như tôi, Đồng Lộc còn là ký ức về những đêm ròng rã bám trụ để 'giữ lửa' cho những mạch máu giao thông không bao giờ tắc nghẽn.

Mùa hè năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc giống như một túi bom khổng lồ. Mặt đất không một cọng cỏ nào mọc nổi, đất đá bị xới đi xới lại, tơi tả và khét lẹt. Nhiệm vụ của tiểu đội tôi là đứng ở các vị trí trọng điểm sau mỗi đợt bom nổ, dùng đèn tín hiệu hoặc chính thân mình làm 'cọc tiêu sống' để hướng dẫn các đoàn xe chở hàng vào Nam. Khi bom từ trường rải dày đặc, chúng tôi phải dùng những thanh tre dài buộc nam châm, rà từng mét đất để kích nổ bom trước khi xe đến.

Có những đêm, bom tọa độ nổ ngay bên cạnh, đất đá lấp lịm cả người. Chúng tôi tự bới đất chui lên, mặt mũi nhem nhuốc, lại cầm đèn, cầm cuốc lao ra mặt đường. Thức ăn lúc đó chỉ có lương khô hòa nước suối, nhiều hôm suối cạn phải uống nước vũng bom. Nhưng lạ thay, không một ai kêu khổ, không một ai lùi bước. Tiếng cười đùa của những cô gái tuổi mười tám đôi mươi vẫn vang lên giòn tan giữa hai loạt bom tọa độ. Chúng tôi đã sống những ngày tháng thanh xuân rực rỡ nhất ở nơi mà ranh giới giữa cái chết và sự sống chỉ mỏng như một sợi tóc, tất cả vì lý tưởng: 'Tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không thể tắc'."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn