Bài viết

Người Giữ Lửa Trên Đường Trường Sơn

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn không chỉ là con đường vận chuyển lương thực, vũ khí mà còn là nơi thử thách ý chí và lòng dũng cảm của biết bao con người. Bà Nguyễn Thị Lý, khi ấy mới tròn 20 tuổi, đã xung phong tham gia lực lượng thanh niên xung phong, ngày đêm bám đường, giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ bị gián đoạn.

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa rừng sâu hun hút, tiếng bom rơi, đạn nổ đã trở thành âm thanh quen thuộc. Có những đêm, bà cùng đồng đội phải dùng tay không san lấp hố bom, mở đường cho xe đi qua. Đất đá nóng bỏng, khói bom cay xè mắt, nhưng không ai lùi bước. Bà kể rằng, điều duy nhất họ nghĩ đến lúc đó là làm sao để chuyến xe kịp thời ra tiền tuyến.

Một lần, trong lúc đang làm nhiệm vụ, một trận bom bất ngờ ập đến. Đất đá vùi lấp cả đoạn đường. Bà và đồng đội lập tức lao vào cứu người, đào bới trong tuyệt vọng. Khi kéo được một người đồng đội ra khỏi đống đất đá, bàn tay bà đã rớm máu, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Chính trong những khoảnh khắc sinh tử ấy, tình đồng đội càng trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.

Sau chiến tranh, bà trở về quê hương với những vết sẹo không chỉ trên cơ thể mà còn trong ký ức. Thế nhưng, mỗi khi nhắc lại quãng thời gian ấy, giọng bà vẫn đầy tự hào. Bà nói: “Chúng tôi có thể mất tuổi trẻ, nhưng không bao giờ hối tiếc vì đã sống những ngày có ý nghĩa nhất cho Tổ quốc.”

Ngày nay, bà vẫn thường kể lại câu chuyện của mình cho thế hệ trẻ, như một cách giữ lại ngọn lửa ký ức, để những hy sinh năm xưa không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn