Người Giữ Lửa Trên Sóng Thạch Hãn
Lê Văn Cường: Nam chính, chiến sĩ trinh sát thuộc Sư đoàn 325. Quê ở xã Hải Triều, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định. Anh là một chàng trai vùng biển mang dòng máu kiên cường, giỏi bơi lội từ nhỏ.
Nguyễn Chí Thành: Đội trưởng đội chèo đò tiếp tế vũ khí qua sông. Quê ở thị xã Quảng Trị. Nhân vật được lấy cảm hứng từ những người con kiên trung của mảnh đất tuyến lửa miền Trung
Tháng 8 năm 1972, cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Dòng sông Thạch Hãn trở thành con đường máu, mạch máu duy nhất để tiếp tế lương thực, đạn dược từ bờ Bắc sang bờ Nam cho các chiến sĩ đang bám trụ trong Thành cổ, và cũng là con đường chở thương binh ngược trở ra.
Đêm nay trời tối đen như mực. Mưa rừng xối xả khiến nước sông Thạch Hãn chảy xiết, đục ngầu. Lê Văn Cường – chàng trai 20 tuổi quê biển Nam Định – đang cùng đồng đội thắt chặt lại những bao tải đạn trên mạn thuyền. Nước da Cường sạm đi vì nắng gió miền Trung, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng quắc, tinh anh như những ngày còn gánh muối ở quê nhà Hải Hậu.
Bên cạnh anh, anh Thành – người đội trưởng chèo đò dạn dày sương gió, một tay giữ mái chèo khóa, một tay gạt nước mưa trên mặt, nói nhỏ: – Cường! Trận ni ác liệt lắm đó nghe. Pháo sáng của địch thắp liên tục trên đầu, tàu chiến của tụi nó dưới cửa biển cũng bắn lên. Em có sợ không?
Cường cười, hàm răng trắng bóng nổi bật trong bóng tối: – Em dân biển Hải Hậu mà anh Thành! Sóng to gió lớn quê em còn không sợ, sợ gì mấy quả pháo của tụi nó. Miễn là đưa được số đạn này vào cho anh em trong Thành cổ giữ vững trận địa.
Con đò nhỏ lao ra giữa dòng Thạch Hãn. Xung quanh họ, mặt nước liên tục bị cày xới bởi những loạt đạn súng cối 81 ly của địch. Nước bắn lên tung tóe, buốt lạnh.
Đột nhiên, một quả pháo sáng từ phía bên kia bờ rực lên, soi rõ mồn một chiếc đò giữa dòng sông trống trải. – Địch phát hiện rồi! Chèo mau! – Anh Thành hét lên.
Ngay lập tức, một loạt đạn đại liên từ chiếc tàu tuần tra của địch quét qua. Tiếng đạn rít "chát, chát" trên mặt nước. Anh Thành trúng đạn, ngã khuỵu xuống lòng thuyền nhưng tay vẫn ghì chặt lấy mái chèo. Máu của người con Quảng Trị hòa vào dòng nước mưa xối xả.
– Anh Thành! – Cường lao tới, đỡ lấy người đồng đội.
Anh Thành thở hổn hển, môi tím tái, dùng chút sức lực cuối cùng đẩy Cường ra: – Đừng lo cho anh... Cường! Đưa... đưa đạn qua sông. Anh em trong nớ... đang khát đạn...
Nói rồi, người đội trưởng anh hùng nhắm mắt, tay xuôi buông. Anh đã ngã xuống ngay trên dòng sông quê hương mình.
Nỗi đau thương biến thành ngọn lửa giận dữ. Cường không kịp khóc. Anh lao ra phía lái thuyền, chộp lấy cây chèo từ tay anh Thành. Vốn là một người con vùng biển Hải Hậu, lớn lên cùng sóng gió, Cường đứng vững như một cột đồng giữa con thuyền đang chao đảo. Anh dùng hết sức bình sinh, vận dụng kỹ thuật chèo chống điêu luyện để điều khiển con thuyền lướt qua những cột nước do bom đạn dựng lên.
Một mảnh đạn găm vào vai trái của Cường. Máu chảy ướt đẫm một bên áo. Cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng, nhưng trong đầu anh lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Phải sang được bờ Nam! Phải cứu anh em!
Cường vừa chèo, vừa hét vang giữa tiếng bom đạn như một lời thề: – Hải Hậu ơi! Quảng Trị ơi! Có chết cũng phải giữ vững dòng sông!
Bằng một ý chí phi thường, con đò chở đầy đạn dược dưới sự điều khiển của người chiến sĩ Nam Định cuối cùng cũng lao vào bờ Nam, ngay dưới chân một hầm hào của quân ta.
Những chiến sĩ trong Thành cổ lao ra đón nhận số đạn dược trong sự ngỡ ngàng và khâm phục. Khi họ đỡ Cường xuống, anh đã kiệt sức, ngất lịm đi vì mất máu, nhưng hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy mái chèo đến mức người ta phải gỡ từng ngón tay anh ra.
Mùa hè năm 2026.
Sông Thạch Hãn bây giờ thanh bình, nước xanh trong vắt soi bóng những hàng dừa và đài tưởng niệm uy nghi. Hôm nay là ngày tri ân các anh hùng liệt sĩ.
Ông Lê Văn Cường – nay đã là một ông lão tóc bạc phơ, bước đi tập tễnh với vết thương năm xưa ở vai mỗi khi trái gió trở trời – ngồi trên chiếc thuyền du lịch, thả những nhành hoa đăng xuống lòng sông Thạch Hãn. Ông đã lặn lội từ quê hương Hải Hậu, Nam Định vào lại khúc sông này để thăm lại người đội trưởng Nguyễn Chí Thành và những đồng đội năm xưa đã nằm lại đáy sông.
Nhìn dòng nước lững lờ trôi, ông Cường rơm rớm nước mắt, khẽ đọc lại những vần thơ quen thuộc mà thế hệ ông ai cũng thuộc nằm lòng:
"Có tuổi hai mươi thành sóng nước Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm..."
Những người anh hùng của thời hoa lửa, có người đã nằm lại dưới đáy sông sâu, có người may mắn trở về với những vết sẹo cuộc đời, nhưng lòng quả cảm và tình yêu Tổ quốc của họ thì vẫn mãi là ngọn lửa cháy rực, soi sáng cho các thế hệ mai sau.



