Cựu chiến binh

Người Giữ Lửa Trên Tuyến Đường Dài

“Người Giữ Lửa Trên Tuyến Đường Dài” kể về Lê Văn Nhụ (sinh năm 1944, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1965. Là người lính vận tải trên tuyến Trường Sơn, anh lặng lẽ vượt qua bom đạn, giữ thông suốt con đường chi viện, góp phần vào những năm tháng thời hoa lửa.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, Lê Văn Nhụ—chàng trai hai mươi mốt tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Anh rời quê vào một buổi sáng nhiều gió, khi cánh đồng lúa còn đẫm sương, mang theo trong lòng một quyết tâm giản dị: làm tròn bổn phận của một người con đất Việt. Nhụ vốn là người ít nói, chịu khó. Ở quê, anh quen với công việc đồng áng, với những ngày dài dưới nắng. Nhưng chiến tranh đã kéo anh ra khỏi cuộc sống ấy, đặt anh vào một con đường khác—con đường của khói lửa. Anh được phân vào đơn vị vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của anh là bảo đảm cho những chuyến hàng ra tiền tuyến được thông suốt—một nhiệm vụ thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy. Những đêm hành quân, đoàn xe nối nhau trong bóng tối, không bật đèn, chỉ dựa vào kinh nghiệm và cảm giác. Trên đầu là máy bay địch rình rập, dưới chân là con đường gập ghềnh, đầy hố bom. Nhụ thường đi trước, kiểm tra đường, đánh dấu những đoạn nguy hiểm. Anh quen dần với tiếng bom nổ, với mùi khói thuốc súng, với những đêm dài không ngủ. Một lần, sau một trận bom dữ dội, con đường bị phá nát. Đất đá ngổn ngang, cây cối đổ rạp. Nếu không khắc phục kịp, đoàn xe phía sau sẽ bị ách lại. Không chờ lệnh, Nhụ cùng đồng đội lao vào sửa đường. Dưới ánh đèn pin yếu ớt, họ dùng cuốc xẻng, thậm chí tay trần để san lấp. Bất ngờ, một quả bom nổ chậm phát nổ gần đó. Đất đá tung lên, nhiều người bị thương. Nhụ bị hất ngã, tai ù đi, nhưng khi thấy một đồng đội nằm bất động, anh lập tức bò đến, kéo bạn ra khỏi đống đất đá. Đôi tay rớm máu, hơi thở dồn dập, nhưng anh không dừng lại. Khi mọi người được đưa ra an toàn, anh mới ngồi xuống, lặng lẽ thở. Nhưng chỉ ít phút sau, anh lại đứng dậy, tiếp tục công việc dang dở. Đêm đó, con đường được nối lại. Những chuyến xe tiếp tục lăn bánh vào chiến trường. Nhụ đứng bên lề đường, nhìn theo ánh đèn mờ dần trong bóng tối. Anh không nói gì, nhưng trong lòng dâng lên một niềm tự hào lặng lẽ. Những năm tháng sau đó, anh vẫn tiếp tục công việc—lặng lẽ, bền bỉ. Không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng từng việc anh làm đều góp phần giữ cho cuộc chiến không bị gián đoạn. Trong ba lô của anh luôn có một chiếc khăn tay cũ—mẹ anh đưa ngày lên đường. Mỗi khi mệt mỏi, anh lại lấy ra, lau mồ hôi, như cảm nhận được hơi ấm của quê nhà. Lê Văn Nhụ không phải là người nổi bật nhất, nhưng anh là một phần của con đường—con đường đưa sức mạnh ra tiền tuyến, con đường dẫn tới chiến thắng. Giữa những năm tháng hoa lửa, anh là người giữ lửa trên tuyến đường dài—lặng lẽ, kiên trì, không bao giờ dừng bước. Và chính những con người như anh đã giữ cho dòng chảy của chiến tranh không ngừng lại—để một ngày, đất nước có thể bước ra khỏi khói lửa, trở về với bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn