Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ LỬA TRÊN TUYẾN HẬU PHƯƠNG KHÓI LỬA

Từ cuối năm 1954 đến mùa hè lịch sử 1975, bác Nguyễn Trọng Thêm gắn bó trọn vẹn tuổi thanh xuân với những tuyến hậu phương khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Không trực tiếp cầm súng xung phong nơi mũi tiến công, nhưng bác là người giữ mạch máu thầm lặng cho chiến trường bằng công tác hậu cần – vận tải và bảo đảm kỹ thuật. Những năm tháng ấy đã hun đúc nên một con người bền bỉ, điềm đạm, coi gian khổ là lẽ thường. Với bác, chiến tranh không chỉ có bom đạn, mà còn có tình đồng đội,

Thanh Hóa29/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Trọng Thêm nhập ngũ vào tháng 11 năm 1954, khi đất nước vừa tạm chia cắt hai miền. Khi ấy, bác mới ngoài hai mươi tuổi, rời làng quê miền trung du Bắc Bộ, mang theo chiếc ba lô vải thô, vài bộ quần áo nâu và một lời dặn của mẹ: “Đi thì đi cho trọn, làm việc gì cũng phải giữ chữ tâm.”

Đơn vị đầu tiên bác công tác là lực lượng hậu cần – vận tải thuộc Quân đội Nhân dân Việt Nam, làm nhiệm vụ bảo đảm lương thực, quân trang và khí tài cho các đơn vị chiến đấu chi viện cho chiến trường miền Nam. Địa bàn bác gắn bó suốt nhiều năm là tuyến hậu phương chiến lược khu vực Trường Sơn – Quảng Bình – Vĩnh Linh, nơi được mệnh danh là “tọa độ lửa” của miền Bắc xã hội chủ nghĩa.

Người viết còn nhớ, trong một buổi trò chuyện chậm rãi, bác Thêm từng kể lại:
“Bom Mỹ đánh ngày đánh đêm, có hôm vừa vá xong con đường thì đêm đó lại bị cày nát. Nhưng đường mà tắc là bộ đội phía trong đói đạn, đói gạo, nên không ai dám nghỉ.”

Công việc của bác không có tiếng nổ rền vang, không có những khoảnh khắc xung phong quyết liệt, nhưng lại là chuỗi ngày dài đối mặt với hiểm nguy thường trực. Bác cùng đồng đội mở đường, giữ kho, bảo quản hàng hóa, tổ chức vận chuyển trong mưa bom bão đạn. Có những chuyến hàng phải đi ban đêm, giấu xe dưới tán rừng, dùng lá cây ngụy trang, chỉ cần lộ một vệt bánh xe là có thể bị máy bay phát hiện.

Một kỷ niệm mà bác nhắc đi nhắc lại, giọng trầm xuống, là lần kho hậu cần ở Vĩnh Linh bị đánh phá ác liệt năm 1968.
“Hôm đó bom rơi sát kho, đất đá vùi kín lối ra. Anh em chỉ kịp kéo nhau xuống hầm. Khi ngoi lên thì kho cháy, gạo trộn đất, nước mắt trộn mồ hôi. Nhưng không ai bỏ cuộc. Gạo bẩn thì sàng lại, ướt thì phơi, còn được hạt nào là chuyển ngay vào trong.”

Những năm sau đó, bác tiếp tục công tác liên tục trên các tuyến hậu phương, bền bỉ như một chiếc cầu nối vô hình giữa tiền tuyến và hậu phương. Đến tháng 7 năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, bác hoàn thành nhiệm vụ trong niềm vui lặng lẽ, không ồn ào, không kể công.

Sau chiến tranh, bác vẫn tiếp tục phục vụ trong quân đội đến năm 1990, đảm nhiệm công tác hành chính – tổng hợp và huấn luyện hậu cần cho lực lượng trẻ. Với tổng thời gian hơn ba mươi năm cống hiến, bác được phong cấp bậc Hạ sĩ quan cao cấp, được tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì, cùng nhiều giấy khen của đơn vị vì thành tích bền bỉ, trách nhiệm, tận tụy.

Giờ đây, khi nhắc lại quãng đời “thời hoa lửa”, bác Thêm chỉ cười hiền:
“Chúng tôi không nghĩ mình là anh hùng. Chỉ nghĩ nếu mình không làm, người khác sẽ vất vả hơn.”

Chính những con người như bác – âm thầm, kiên gan, không đứng dưới ánh đèn sân khấu của lịch sử – đã góp phần làm nên chiến thắng trọn vẹn của dân tộc. Và trong dòng chảy ký ức chiến tranh, tên bác Nguyễn Trọng Thêm mãi là một người giữ lửa, giữ đường, giữ niềm tin cho những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn