Bài viết

“Người giữ lửa trong bếp Hoàng Cầm”

Tôi không cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng mỗi ngày của tôi gắn với bếp Hoàng Cầm âm thầm dưới lòng đất. Giữa mưa bom, khói lửa, nhiệm vụ của tôi là nấu những bữa cơm nóng cho bộ đội trước giờ ra trận, giữ cho ngọn lửa không tắt dù hoàn cảnh khắc nghiệt đến đâu. Có hôm gạo ít, rau rừng nhiều, chúng tôi chia nhau từng bát cơm mà vẫn cười, bởi ai cũng hiểu phía trước còn gian nan hơn gấp bội. Tôi tự hào vì trong cuộc chiến này, từng bữa ăn, từng ngọn lửa nhỏ cũng góp phần giữ vững ý chí chiến đấu của

Quảng Trị23/01/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi không cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng mỗi ngày của tôi gắn với bếp Hoàng Cầm âm thầm dưới lòng đất. Giữa mưa bom, khói lửa, nhiệm vụ của tôi là nấu những bữa cơm nóng cho bộ đội trước giờ ra trận, giữ cho ngọn lửa không tắt dù hoàn cảnh khắc nghiệt đến đâu. Có hôm gạo ít, rau rừng nhiều, chúng tôi chia nhau từng bát cơm mà vẫn cười, bởi ai cũng hiểu phía trước còn gian nan hơn gấp bội. Tôi tự hào vì trong cuộc chiến này, từng bữa ăn, từng ngọn lửa nhỏ cũng góp phần giữ vững ý chí chiến đấu của cả đơn vị, góp một phần lặng lẽ nhưng bền bỉ cho thắng lợi chung của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn