Cựu Thanh niên xung phong

Người giữ lửa trong căn bếp dã chiến

Nghệ An18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, giữa một khu rừng thuộc chiến trường miền Trung, có một cô gái trẻ tên Nguyễn Thị Thu Hà.

Hà không trực tiếp tham gia những trận đánh ngoài mặt trận.

Công việc của cô là phụ trách hậu cần cho một đơn vị bộ đội.

Nghe có vẻ đơn giản, nhưng trong những năm tháng chiến tranh, việc bảo đảm cho những người lính có đủ cơm ăn, nước uống và sức khỏe để chiến đấu cũng là một nhiệm vụ vô cùng quan trọng.

Ngày mới vào đơn vị, Hà còn rất trẻ.

Cô chưa từng nghĩ rằng có một ngày mình sẽ quen với việc nấu ăn giữa rừng, quen với tiếng bom xa, quen với những đêm phải làm việc dưới ánh sáng yếu ớt.

Nhưng rồi thời gian khiến cô trưởng thành.

Hà học cách tìm nguồn lương thực trong điều kiện thiếu thốn.

Học cách bảo quản từng phần gạo.

Học cách nấu những bữa ăn đơn giản nhưng đủ sức cho cả đơn vị.

Một người lính từng nói đùa:

"Không biết ngoài chiến trường chúng tôi có mạnh mẽ được không, nhưng chắc chắn nhờ có chị mà chúng tôi không bị đói."

Hà nghe vậy chỉ cười.

Cô nói:

"Anh em giữ được vị trí ngoài kia thì tôi giữ được căn bếp này."

Câu nói ấy trở thành điều mà nhiều người trong đơn vị nhớ mãi.

Bởi mỗi người đều có một nhiệm vụ riêng.

Không có công việc nào là nhỏ bé khi nó góp phần vào cuộc chiến chung.

Căn bếp của Hà thường rất đơn sơ.

Có khi chỉ là vài dụng cụ cũ.

Có khi nguyên liệu chỉ còn rất ít.

Nhưng cô luôn cố gắng để mọi người có một bữa ăn tử tế.

Hà hiểu rằng sau những giờ chiến đấu căng thẳng, một bữa cơm nóng không chỉ giúp con người no bụng.

Nó còn là cảm giác được chăm sóc.

Là một chút bình yên giữa những ngày tháng khắc nghiệt.

Một lần, đơn vị phải di chuyển gấp trong đêm.

Lương thực còn lại không nhiều.

Hà quyết định chia nhỏ số gạo để mọi người có thể sử dụng lâu hơn.

Một người lính thấy vậy nói:

"Chị để phần mình đi."

Hà lắc đầu:

"Tôi cũng là một phần của đơn vị."

"Tất cả cùng cố gắng thì mới vượt qua được."

Những người lính nghe vậy đều im lặng.

Họ hiểu rằng cô gái trước mặt mình cũng đang chịu những gian khổ giống họ.

Chỉ khác là cô thể hiện sự kiên cường bằng một cách khác.

Không phải bằng tiếng súng.

Mà bằng sự chăm lo từng ngày.

Trong những năm ở chiến trường, Hà chứng kiến nhiều người bạn lần lượt ra đi.

Có những người hôm trước còn cùng nhau nói chuyện.

Hôm sau đã không còn trở lại.

Mỗi lần như vậy, cô lại lặng lẽ nấu thêm một phần cơm.

Không phải vì người ấy sẽ ăn.

Mà vì đó là cách cô nhớ về họ.

Cô từng nói:

"Chừng nào còn nhớ, những người ấy vẫn còn ở bên cạnh."

Sau ngày hòa bình, Hà trở về quê.

Cô không mang theo nhiều kỷ vật.

Thứ cô giữ lại là một cuốn sổ nhỏ ghi tên những người từng cùng cô làm nhiệm vụ.

Trong đó có những cái tên đã trở thành ký ức.

Có những người may mắn trở về.

Có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Nhiều năm sau, khi gặp lại những đồng đội cũ, mọi người vẫn nhắc về căn bếp năm xưa.

Một căn bếp không lớn.

Không có đầy đủ dụng cụ.

Nhưng luôn có hơi ấm.

Bởi ở nơi ấy, giữa những năm tháng chiến tranh, có một người con gái đã âm thầm giữ lửa.

Giữ những bữa ăn.

Giữ tinh thần cho đồng đội.

Và góp phần viết nên câu chuyện của một thời hoa lửa.

Có những con người không đứng ở nơi tiếng súng vang lên dữ dội nhất.

Nhưng sự hy sinh của họ vẫn lặng lẽ và đáng trân trọng như bất kỳ chiến công nào.

Nguyễn Thị Thu Hà là một người như thế.

Một người giữ lửa giữa rừng sâu.

Một người đã dùng tuổi trẻ của mình để chăm sóc những người đang chiến đấu vì ngày mai hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn